Chắc là mình sến, chắc là mình cũ, nên cô cứ hay ngồi giữa đêm mà vùi đầu vào những khúc tình xưa như quả đất. Volumn vừa đủ để giọng người rỉ rả, thanh âm vừa đủ để rung động lòng người, cô... thổn thức vừa đủ để chênh vênh bên ranh giới của nước mắt. Người xưa viết tình ca sao mà chơn chớt, sao mà thiệt thà, đôi khi chỉ cánh bướm dòng sông, chỉ gác nhỏ mưa buồn, chỉ mái trường áo trắng, chỉ chia ly, chia ly, và mãi mãi chia ly... Giống như những dòng sông qua, không dòng nào trở lại. Chắc là cô sến.
Chỉ vài nốt nhạc đầu mà cô đã cồn cào, như cảm giác được rằng mình đã tìm đúng, tìm đúng cái người tâm sự hộ cho mình, tìm đúng người trách mình, tìm đúng người để mình trách. Nhạc sến, nhạc quê hương, nhạc tình, những bài ca mà cô không biết là sẽ còn theo tuổi trẻ được bao lâu. Tình ca bây giờ nếu không quá khó hiểu thì cũng quá dễ dãi, hời hợt, thô thiển, không sến nên chắc là khó khăn để mà viết ra những mượt mà. Cô vẫn miệt mài tìm điều gì đó giữa những đường ray, quãng đường im ắng... im ắng... con tàu chưa đến hay là đã đi qua, tiếng hát người nào vừa vọng sang hay là sắp hết... [mà nghe mênh mang]... đời việc gì đến sẽ đến, nhưng ai bạc bẽo mình vẫn không-đành-lòng-quên...


sến thiệt, nhưng cô thích vì có cảm giác rằng mình đã tìm đúng cái người viết tâm sự hộ cho mình. :)
Trả lờiXóamấy cô sến quá, chả bù tôi ;))
Trả lờiXóa@ Sis nam mô : ko có người phụ nữ sến :))
Trả lờiXóa@ Jera : ... ồ, anh sến một cách rất bí mật.