Cũng chẳng biết là ** dành nơi đó cho người nào. Cô luôn quan tâm, cô luôn tò mò muốn biết, mà lần nào cô cũng thất thểu trở ra. Khi cô nheo đôi mắt mình nhìn về phía chói chang, cô thấy ** lặng lẽ trong góc nhớ của **, góc nhớ đó ở bên ngoài cuộc sống của cô. Đó có thể là mối tình đầu, có thể là người mà ** quý trọng, hay có thể là bất kỳ con bé nào thảng hoặc qua ** trong một buổi chiều, có thể không? ** luôn như thế, cay nghiệt với bản thân, và dĩ nhiên như thế nghĩa là cay nghiệt với cả cô. Vì cô nghĩ là cô yêu **
Có những dấu chân con gái trên đoạn đường cùng **, dấu chân cô không vừa. Có những giọt nước mắt con gái lách tách suốt thời niên thiếu **, nước mắt cô dành cho ** không rơi ồn ào thế. Có đứa con gái ra đi và để lại ** một mình, cô chưa bao giờ làm được điều đó. Hình như rằng hình ảnh cô khi ghép vào những thứ ** đang nhớ đều không khớp, thế nên cái góc nhớ đó... đơn phương riêng **, đơn phương riêng cô. Thì ở đây thôi, ** ở đó và mãi nuối tiếc về tình yêu, tình thương hay thứ gì từa tựa như thế, cô thì chẳng dám chắc một điều gì, không dám thương, không dám yêu, chỉ giữ ** ở đó và trân trọng. Có những khoảnh khắc cho ta mãi mãi. Cô bồng bột không tin vào mãi mãi, lại trút hết niềm tin mình vào khoảnh khắc. Vì... cô yêu **.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét