
Cô đã bắt đầu từ nụ cười, những nụ cười không mang màu rạng rỡ, những nụ cười màu xám... Khi một ai đó muốn nói với cô rằng họ ổn, họ sẽ cười, cô thấy nụ cười sao mà nhạt thếch. Thà rằng là họ khóc, chân thật và mềm mại, gương mặt nhão nhoẹt lấm lem nhưng mà thoả. ** chưa bao giờ tìm đến cô mỗi khi buồn, nếu bí bách thì ** cũng quay lưng lại, giấu nước mắt đi một nơi nào đó, không nhìn về phía cô. Vậy nên cô không an ủi được, cô chỉ nhìn ** lặng lẽ từ phía sau, tấm lưng thân thuộc ấy run lên bần bật, cô đã đứng ở vị trí ấy rất lâu, rất lâu... cho đến khi ** quay lại, và vẫn là nụ cười ấy, cô ghét nụ cười ấy, nụ cười mang màu xám ấy.
Có buồn cười không khi mà người ta tìm nhau chỉ để khóc? Có hạnh phúc không khi sau lúc khóc người ta thấy nước mắt mình không vô nghĩa? Có xứng đáng không khi cô muốn được là người ngồi nghe ** khóc? Cô không quan tâm là tuyến lệ có ảnh hưởng thế nào đến những dây thần kinh cảm xúc, chỉ biết rằng cái người đang ngồi trước mặt mình đấy, cái đôi mắt đỏ đang căng tròn ra đấy, cái mũi đang dần đỏ nhừ lên đấy, chúng cần được giải thoát. ** không phải một gã trai mềm yếu, cô biết, ** luôn thừa những nụ cười nhạt như thế, cười không vì niềm vui, cười không vì hạnh phúc, cười vì trước nỗi đau đã trở nên bất lực. Thế nên bây giờ, với **... cô chỉ có thể ngồi trầm tư ở một nơi rất xa, có phải vì thế không mà nụ cười ** sao mà đắng chát, bờ vai không dám run, mắt không dám đỏ. Nếu có... chỉ là một cơn mưa, trôi ngang... trôi ngang...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét