[Làm sao biết được một ngày nào, một ngày nào đó... ta chia xa] . Kon sợ! Kon sợ một lúc nào đó blog cá nhân của má đóng băng. Những dòng yêu đương buồn thê thiết không còn được viết tiếp. Má sống thế nào, má ra làm sao, kon không còn được biết. Má xa dần theo chuyến bay ấy và... biệt tăm, wordpress trốn huơ không một dấu vết ghé lại thăm. Qua rồi cái thời gian xâu xé blog nhau, moi móc từng câu từng chữ, mang ra phân tích mổ xẻ coi ai thương ai, ai hờn ai. Bây giờ đọc blog chỉ để biết, chứ chưa chắc gì là để hiểu. Vậy mà mỗi lần vào blog má thấy update, kon lại cứ muốn thở phào, hoá ra chúng ta vẫn tồn tại cùng nhau, và vẫn có thề tìm thấy nhau ở một nơi nào đó. . Kon sợ! Sợ đến lúc cái căn chung cư tầng thấp đó không còn là nơi kon có thể trở về. Nơi góc bếp, nơi cạnh giường, nơi ban công, cái máy giặt, cái bàn kiếng, cái gối ôm, cái nồi, cái chén... nếu má đi, liệu chúng có còn ở lại. Sẽ chẳng còn ai lui cui dưới bếp lúc 11-12 giờ khuya, chẳng còn ai lọ mọ làm cơm cuộn rồi vừa nhai vừa xem phim nhảm, chẳng còn những con mèo lười treo giấc ngủ lên tận cành cao. Cái căn nhà nhỏ bé này vậy mà chứa nhiều kỷ niệm mông mênh quá. Suốt thời vô tư, thời lông bông, thời mong manh, dễ vỡ dễ lành, thời rãnh rỗi ngồi dòm trời dòm đất, thời khóc cho nhau nghe và vỗ về nhau nín. . Nếu má đi, má sẽ mang theo những gì? Kon sẽ gói cho má nguyên con đường Đoàn Thị Điểm tràn gió, gói cho má cái gương soi Mickey vàng, gói cho má quán cơm gà dưới ngõ, gói cho má khoảng trời hẹp nhìn từ góc ban công, hay là gói cho má lũ gián đêm nào cũng bò ra đi hội :) Nếu mang đi hết, thế nào hành lý của má cũng lố số cân, thế nên hãy bỏ lại vài thứ, rồi lâu lâu má lại về nhặt nhạnh và mang đi tiếp... Kon viết những dòng này không biết là sớm hay muộn nữa. Nếu má đi, bất giác có quá nhiều điều không biết nói, không biết làm cùng ai nữa. Mong má đến mảnh đất đó luôn vui và hạnh phúc. Mấy giờ bay trên trời ấy vậy mà xa xôi vô tận. Má sẽ nhanh chóng quen dần với đồ ăn thức uống, với nhịp sinh học, với thời tiết, với tiếng nói, với con người ở đó, mong má vẫn giữ cho "hành lý của mình nặng như lúc mang đi"... . . .
Làm sao em biết trước lúc nào nỗi nhớ trở về để mà lẩn trốn. Những đêm thức quá 12 giờ, những đêm mùa thu, những đêm hiu hắt đèn vàng. Em thấy mình tan biến trong thu. Thiên di chúng còn biết chốn để trở về, trong khi em lơ ngơ thế nào mà chẳng biết về đâu cả. Em, cứ thế mà lang thang. Em, cứ như thể nếu con đường này dài ra mãi, thì biết đâu sẽ về được với ngày xưa. Đâu biết rằng nhớ cũng là cái tội. Mà không phải có tội với anh, em... có tội với chính em. . Vấp phải một cơn mưa. Em lạnh lùng với bản thân, không ô, không trú, em cứ thế mà chạy thẳng vào lòng mưa, oà vào lòng mưa, và vỡ vụn ở trong mưa. Bất giác không biết phải làm thế nào, phải đi hay ở, phải gặp ai hay nói gì, giống như em đã lửng lơ không còn chạm đất. Em vô tình siết chặt lấy tháng ngày cũ trong lòng bàn tay mà vẫn cứ nghĩ rằng mình đang buông tất cả. Đã giống như một con ngốc ở giữa phố đèn, hoang mang, vô thần và cuồng rỗng. . Vấp phải cơn mộng mị. Em chợt oà khóc vì hơi ấm đó còn trên vai mình, một ngày tháng mười hai, một ngày không bao giờ đi qua, cho dù tháng ngày có chất thêm bao nhiêu lần mưa hạn. Và em bấm send, rồi vội vàng tắt phụt, em sợ một tin nhắn trả lời. Cho dù có là gì thì em vẫn sợ. Để hết đêm nay rồi thì mộng mị sẽ qua. Vì đã nghe được lời hẹn của mùa đông, em muốn lá rớt nhanh, em muốn trời mau xám. Mà hẹn ước thì... mãi mãi chỉ là một chuyến đi không chạm đất. Như anh, như em, chẳng gần, chẳng xa, mà mơ hoài không tới được...
Em hai tư tuổi. Vẫn nhiều đêm ngồi khóc rấm rức một mình vì những bộ phim truyền hình lê thê lết thết. Sợ người khác biết nên chỉ chảy nước mắt chứ không dám oà lên. Vẫn đôi bận vì say mê mà tự vẽ lên cho mình những mẫu đàn ông [tạm thời cho là] lý tưởng, cũng miết theo mỗi nụ cười, mỗi cái nhíu mày, mỗi bàn tay di. Biết là không thực mà vẫn thương, mà chẳng lẽ chừng trót thương vì quá ư là vô thực. . Em hai tư tuổi. Vẫn dựa dẫm quá nhiều vào Mẹ. Đêm ngủ thẳng cẳng vì trong nhà có Mẹ. Lúc bệnh thì chỉ nằm bẹp dí, thể nào Mẹ cũng chạy đi mua thuốc và mở lửa nấu cháo. Gặp trở ngại gì thì cũng biết kêu Mẹ thôi. Vì sự thực là... cho dù là gì đi nữa thì có Mẹ, mọi chuyện hẳn nhiên sẽ trở nên ổn thoả. . Em hai tư tuổi. Sợ cuộc sống hôn nhân và lười yêu khủng khiếp. Chắc tại cô đơn quá lâu rồi, em đã quen với việc chẳng có gã trai nào ở bên để hẹn hò, không còn thấy mất bình tĩnh trước những gã có mặt tiền sáng ngời nữa, em yêu tự do và thấy mình hài lòng với hiện tại. Em ngại phải bắt đầu cưa cẩm hay lại đau khổ vì một ai. Trái tim em sống, lành. và hiền. . Em hai tư tuổi. Thích mưa hơn nắng. Thích đêm hơn ngày. Đã lười làm thơ, lười đi đâu xa. Không còn thấy hưng phấn với tiểu thuyết lãng mạn. Vào phòng karaoke chỉ ngồi một chỗ và hát. Em chẳng biết sau vài năm nữa, em sẽ còn những gì, sẽ có thêm những gì và mất đi những gì. Một hiện tại tốt sẽ là khởi nguồn cho một tương lai tốt, thế nên em đang cố gắng tận hưởng cuộc sống này, không vội vàng, không xa xỉ. Em bắt nguồn hạnh phúc từ những gì ở gần và giản dị. Như khi hai tư tuổi, em là người đàn bà trẻ con, hay là đứa trẻ đã đến tuổi phải già ??