ME

ME

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

viết trước một lúc nào




[Làm sao biết được một ngày nào, một ngày nào đó... ta chia xa]
.
Kon sợ! Kon sợ một lúc nào đó blog cá nhân của má đóng băng. Những dòng yêu đương buồn thê thiết không còn được viết tiếp. Má sống thế nào, má ra làm sao, kon không còn được biết. Má xa dần theo chuyến bay ấy và... biệt tăm, wordpress trốn huơ không một dấu vết ghé lại thăm. Qua rồi cái thời gian xâu xé blog nhau, moi móc từng câu từng chữ, mang ra phân tích mổ xẻ coi ai thương ai, ai hờn ai. Bây giờ đọc blog chỉ để biết, chứ chưa chắc gì là để hiểu. Vậy mà mỗi lần vào blog má thấy update, kon lại cứ muốn thở phào, hoá ra chúng ta vẫn tồn tại cùng nhau, và vẫn có thề tìm thấy nhau ở một nơi nào đó.
.
Kon sợ! Sợ đến lúc cái căn chung cư tầng thấp đó không còn là nơi kon có thể trở về. Nơi góc bếp, nơi cạnh giường, nơi ban công, cái máy giặt, cái bàn kiếng, cái gối ôm, cái nồi, cái chén... nếu má đi, liệu chúng có còn ở lại. Sẽ chẳng còn ai lui cui dưới bếp lúc 11-12 giờ khuya, chẳng còn ai lọ mọ làm cơm cuộn rồi vừa nhai vừa xem phim nhảm, chẳng còn những con mèo lười treo giấc ngủ lên tận cành cao. Cái căn nhà nhỏ bé này vậy mà chứa nhiều kỷ niệm mông mênh quá. Suốt thời vô tư, thời lông bông, thời mong manh, dễ vỡ dễ lành, thời rãnh rỗi ngồi dòm trời dòm đất, thời khóc cho nhau nghe và vỗ về nhau nín.
.
Nếu má đi, má sẽ mang theo những gì? Kon sẽ gói cho má nguyên con đường Đoàn Thị Điểm tràn gió, gói cho má cái gương soi Mickey vàng, gói cho má quán cơm gà dưới ngõ, gói cho má khoảng trời hẹp nhìn từ góc ban công, hay là gói cho má lũ gián đêm nào cũng bò ra đi hội :) Nếu mang đi hết, thế nào hành lý của má cũng lố số cân, thế nên hãy bỏ lại vài thứ, rồi lâu lâu má lại về nhặt nhạnh và mang đi tiếp... Kon viết những dòng này không biết là sớm hay muộn nữa. Nếu má đi, bất giác có quá nhiều điều không biết nói, không biết làm cùng ai nữa. Mong má đến mảnh đất đó luôn vui và hạnh phúc. Mấy giờ bay trên trời ấy vậy mà xa xôi vô tận. Má sẽ nhanh chóng quen dần với đồ ăn thức uống, với nhịp sinh học, với thời tiết, với tiếng nói, với con người ở đó, mong má vẫn giữ cho "hành lý của mình nặng như lúc mang đi"...
.
.
.


5 nhận xét: