
Làm sao em biết trước lúc nào nỗi nhớ trở về để mà lẩn trốn. Những đêm thức quá 12 giờ, những đêm mùa thu, những đêm hiu hắt đèn vàng. Em thấy mình tan biến trong thu. Thiên di chúng còn biết chốn để trở về, trong khi em lơ ngơ thế nào mà chẳng biết về đâu cả. Em, cứ thế mà lang thang. Em, cứ như thể nếu con đường này dài ra mãi, thì biết đâu sẽ về được với ngày xưa. Đâu biết rằng nhớ cũng là cái tội. Mà không phải có tội với anh, em... có tội với chính em.
.
Vấp phải một cơn mưa. Em lạnh lùng với bản thân, không ô, không trú, em cứ thế mà chạy thẳng vào lòng mưa, oà vào lòng mưa, và vỡ vụn ở trong mưa. Bất giác không biết phải làm thế nào, phải đi hay ở, phải gặp ai hay nói gì, giống như em đã lửng lơ không còn chạm đất. Em vô tình siết chặt lấy tháng ngày cũ trong lòng bàn tay mà vẫn cứ nghĩ rằng mình đang buông tất cả. Đã giống như một con ngốc ở giữa phố đèn, hoang mang, vô thần và cuồng rỗng. .
Vấp phải cơn mộng mị. Em chợt oà khóc vì hơi ấm đó còn trên vai mình, một ngày tháng mười hai, một ngày không bao giờ đi qua, cho dù tháng ngày có chất thêm bao nhiêu lần mưa hạn. Và em bấm send, rồi vội vàng tắt phụt, em sợ một tin nhắn trả lời. Cho dù có là gì thì em vẫn sợ. Để hết đêm nay rồi thì mộng mị sẽ qua. Vì đã nghe được lời hẹn của mùa đông, em muốn lá rớt nhanh, em muốn trời mau xám. Mà hẹn ước thì... mãi mãi chỉ là một chuyến đi không chạm đất. Như anh, như em, chẳng gần, chẳng xa, mà mơ hoài không tới được...
Ôi ! loăng quăng ơi ! meo nghe đánh xoảng một cái...meo cứ tưởng tâm tư vỡ vụn ...ai ngờ lại được nhúng nước mưa...vừa mát....vừa.ướt át quá ! hichic
Trả lờiXóahì. đêm mà. ướt át một tý :)
Trả lờiXóaMèo ướt này nhõng nhẽo quá LQ hén
Trả lờiXóaHihi
người ta gọi là cùng một giuộc đó chị :_
Trả lờiXóa