
Em hai tư tuổi. Vẫn nhiều đêm ngồi khóc rấm rức một mình vì những bộ phim truyền hình lê thê lết thết. Sợ người khác biết nên chỉ chảy nước mắt chứ không dám oà lên. Vẫn đôi bận vì say mê mà tự vẽ lên cho mình những mẫu đàn ông [tạm thời cho là] lý tưởng, cũng miết theo mỗi nụ cười, mỗi cái nhíu mày, mỗi bàn tay di. Biết là không thực mà vẫn thương, mà chẳng lẽ chừng trót thương vì quá ư là vô thực.
.
Em hai tư tuổi. Vẫn dựa dẫm quá nhiều vào Mẹ. Đêm ngủ thẳng cẳng vì trong nhà có Mẹ. Lúc bệnh thì chỉ nằm bẹp dí, thể nào Mẹ cũng chạy đi mua thuốc và mở lửa nấu cháo. Gặp trở ngại gì thì cũng biết kêu Mẹ thôi. Vì sự thực là... cho dù là gì đi nữa thì có Mẹ, mọi chuyện hẳn nhiên sẽ trở nên ổn thoả.
.
Em hai tư tuổi. Sợ cuộc sống hôn nhân và lười yêu khủng khiếp. Chắc tại cô đơn quá lâu rồi, em đã quen với việc chẳng có gã trai nào ở bên để hẹn hò, không còn thấy mất bình tĩnh trước những gã có mặt tiền sáng ngời nữa, em yêu tự do và thấy mình hài lòng với hiện tại. Em ngại phải bắt đầu cưa cẩm hay lại đau khổ vì một ai. Trái tim em sống, lành. và hiền..
Em hai tư tuổi. Thích mưa hơn nắng. Thích đêm hơn ngày. Đã lười làm thơ, lười đi đâu xa. Không còn thấy hưng phấn với tiểu thuyết lãng mạn. Vào phòng karaoke chỉ ngồi một chỗ và hát. Em chẳng biết sau vài năm nữa, em sẽ còn những gì, sẽ có thêm những gì và mất đi những gì. Một hiện tại tốt sẽ là khởi nguồn cho một tương lai tốt, thế nên em đang cố gắng tận hưởng cuộc sống này, không vội vàng, không xa xỉ. Em bắt nguồn hạnh phúc từ những gì ở gần và giản dị. Như khi hai tư tuổi, em là người đàn bà trẻ con, hay là đứa trẻ đã đến tuổi phải già ??
chắc chắn là đứa trẻ đến tuổi phải già con ạ!
Trả lờiXóaMá thì là bà già khốt tơ bít roài, vì con cái nó bắt đầu thấy nó già :)) chuyện cũng lạ nhể. Trời mưa bão bùng lười quá, đọc mấy chữ này hết ham mê phấn đấu lun! ~_~
entry mang hơi hướm tích cực mà má, đọc blog má còn thê thảm hơn :))
Trả lờiXóa