Con người ta, đôi khi dành cả một đời để băng qua những đại lộ rộng lớn, đến những vùng đất đẹp như trong mơ, ăn những món ăn đặc sắc ở mỗi miền đi tới, và nếu muốn, còn có thể chạm tay đến mây xanh. Mà cả một đời đó, đôi khi chỉ một vài điều nhỏ nhoi mà không bao giờ có được. Có thể là bàn tay của một người, giấc mơ của một người, hay thứ hạnh phúc muốn đến dâng mà người ta cũng trả về không nhận. Giống như những cây cầu được bắc từ một bến bờ đơn phương cô lạnh, cố vươn mãi, vươn mãi cũng chẳng thể nào đến được bờ bên kia, rồi hoá thành một dòng song song in bóng xuống mặt hồ mênh mang yên lặng. Những cây cầu không nối bước chân ai qua, những cây cầu sống cuộc đời mỏi mệt vì cứ cố rướn thân mình tìm lấy bờ xa, vì sự ký thác của thứ trông mong đơn phương từ bến cũ.
.
những cây cầu đã chết từ khi mới bắc.
.
Tôi biết mình cũng đã từng như thế, khờ khạo đặt niềm tin của mình vào một kỳ tích sẽ đến trong đời. Cuối cùng rồi điều tôi nhận được là gì. Người này mải miết bận rộn với những cuộc vui, không nhớ phải quay lại nhìn tôi một lần, kẻ khác ôm cuộc sống của họ đi mất như thể sợ tôi lại lần nữa giẫm vào, cũng có người nói cười với tôi ngạo nghễ rồi dăm ba hôm sau vẫn vậy, mặc tôi ôm mối hy vọng rằng mình sẽ trốn sâu vào nhau hơn thế này. Tôi muốn hiểu, tôi muốn nghe, tôi muốn ôm một cái ôm ủi an đầy thông cảm, tôi muốn... tôi muốn... tất cả chỉ là tôi muốn, là tôi đơn phương hết thảy. Những mối quan hệ, nếu chẳng đa phương thì có phải chỉ một chốc rồi tàn? Mà sao bây giờ tôi không thu lại được cây cầu, tôi không thể dùng nó để bắt đầu một cuộc kiếm tìm nào khác, tôi chỉ ngồi đó, nhìn nó mục ruỗng dần giữa sương gió đầy giăng...
.
Ai cũng từng cuồng nhiệt chạy theo kẻ khác mù quáng như thế, ai dám khẳng định mình không một lần rơi vỡ, không một lần đặt niềm tin sai chỗ, không một lần tự cho rằng điều mà người nghĩ cũng là điều ta đang ao ước, không một lần trót lỡ qua cầu hụt chân... Vì cầu không bến đỗ. Đâu phải chỉ cần cố gắng là điều gì cũng đạt được, nhất là trái tim và lòng dạ con người. Ngày dài hơn đêm. Khi tôi mải miết thắp lửa tim mình, dang tay ra chở che từ mọi ngọn nguồn gió bão, nâng niu và châm tiếp những rực hồng bằng nỗi tha thết tự bản thân mình, cũng là lúc tôi dần hiểu ra cuôc sống này không chỉ có người và người, không chỉ bên nhau vui vầy là đủ, tầm nhìn của tôi ngắn, còn người thì dài rộng, thế nên lúc nào người cũng thấy thiếu. Mỗi một tôi làm sao đủ sức, thế nên đành ngắt từng chùm kỷ niệm, cắm rễ dưới chân cầu... mình hời hợt thôi, đâu mong gì sâu đậm...



