ME

ME

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

đơn phương bắc những nhịp cầu

 
Con người ta, đôi khi dành cả một đời để băng qua những đại lộ rộng lớn, đến những vùng đất đẹp như trong mơ, ăn những món ăn đặc sắc ở mỗi miền đi tới, và nếu muốn, còn có thể chạm tay đến mây xanh. Mà cả một đời đó, đôi khi chỉ một vài điều nhỏ nhoi mà không bao giờ có được. Có thể là bàn tay của một người, giấc mơ của một người, hay thứ hạnh phúc muốn đến dâng mà người ta cũng trả về không nhận. Giống như những cây cầu được bắc từ một bến bờ đơn phương cô lạnh, cố vươn mãi, vươn mãi cũng chẳng thể nào đến được bờ bên kia, rồi hoá thành một dòng song song in bóng xuống mặt hồ mênh mang yên lặng. Những cây cầu không nối bước chân ai qua, những cây cầu sống cuộc đời mỏi mệt vì cứ cố rướn thân mình tìm lấy bờ xa, vì sự ký thác của thứ trông mong đơn phương từ bến cũ.
.
những cây cầu đã chết từ khi mới bắc.
.
Tôi biết mình cũng đã từng như thế, khờ khạo đặt niềm tin của mình vào một kỳ tích sẽ đến trong đời. Cuối cùng rồi điều tôi nhận được là gì. Người này mải miết bận rộn với những cuộc vui, không nhớ phải quay lại nhìn tôi một lần, kẻ khác ôm cuộc sống của họ đi mất như thể sợ tôi lại lần nữa giẫm vào, cũng có người nói cười với tôi ngạo nghễ rồi dăm ba hôm sau vẫn vậy, mặc tôi ôm mối hy vọng rằng mình sẽ trốn sâu vào nhau hơn thế này. Tôi muốn hiểu, tôi muốn nghe, tôi muốn ôm một cái ôm ủi an đầy thông cảm, tôi muốn... tôi muốn... tất cả chỉ là tôi muốn, là tôi đơn phương hết thảy. Những mối quan hệ, nếu chẳng đa phương thì có phải chỉ một chốc rồi tàn? Mà sao bây giờ tôi không thu lại được cây cầu, tôi không thể dùng nó để bắt đầu một cuộc kiếm tìm nào khác, tôi chỉ ngồi đó, nhìn nó mục ruỗng dần giữa sương gió đầy giăng...
.
Ai cũng từng cuồng nhiệt chạy theo kẻ khác mù quáng như thế, ai dám khẳng định mình không một lần rơi vỡ, không một lần đặt niềm tin sai chỗ, không một lần tự cho rằng điều mà người nghĩ cũng là điều ta đang ao ước, không một lần trót lỡ qua cầu hụt chân... Vì cầu không bến đỗ. Đâu phải chỉ cần cố gắng là điều gì cũng đạt được, nhất là trái tim và lòng dạ con người. Ngày dài hơn đêm. Khi tôi mải miết thắp lửa tim mình, dang tay ra chở che từ mọi ngọn nguồn gió bão, nâng niu và châm tiếp những rực hồng bằng nỗi tha thết tự bản thân mình, cũng là lúc tôi dần hiểu ra cuôc sống này không chỉ có người và người, không chỉ bên nhau vui vầy là đủ, tầm nhìn của tôi ngắn, còn người thì dài rộng, thế nên lúc nào người cũng thấy thiếu. Mỗi một tôi làm sao đủ sức, thế nên đành ngắt từng chùm kỷ niệm, cắm rễ dưới chân cầu... mình hời hợt thôi, đâu mong gì sâu đậm...

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

góc phố còn xanh

 
Thời gian hay là cánh chim bay... tháng tư của những ngày không mưa không nắng, phượng lặng lẽ đỏ thắm từng chùm, đốt lên từng đốm nhỏ rạo rực ở trong tim. Em vẫn miệt mài với bậc thềm thấp và cánh cổng màu khói xám, một lần nhìn ra ngoài kia cũng không dám, sợ bắt gặp ban mai, sợ thấy những điều xưa quen thuộc. Góc phố ấy vẫn xanh, mà em thì vàng cỗi. Đã thôi nghĩ về năm tháng đó nên màu xanh kia cũng phai nhạt ít nhiều, em cũng sẽ không có cơ hội đi ngang qua con đường cũ nên người xưa cũng sẽ chẳng chạm mắt nhau. Ừ vậy là yên, vậy là tĩnh tâm rồi đó, sống vì niềm vui thôi em ơi. Bạn học gọi rủ rê giữa trưa bỏng rát, em lười chẳng muốn nhấc chân đi, không nhớ thì lại trách, đến khi người ta tìm thì lại chẳng xôn xao. Ôi cái tính của em còn ương ngang hơn cả mùa hè.
.
Chỉ đôi ba tin nhắn của một người thôi mà thấy mình thừa thãi. Còn lắm lúc vồn vã giữa quán đông muôn vàn gương mặt lại muốn khóc mình đơn độc cô liêu. Con người em nó tha thiết điều gì chẳng rõ. Ai cũng ngồi ru một quá khứ trong tim, ru cho yên để lòng còn an lành mà đón chờ năm tháng tới, chứ để nó thức dậy, nó quấy khóc, nó giãy giụa đòi theo, thì ai ơi mang vác bao nhiêu cho vừa. Em chưa bao giờ đếm xem mình có bao nhiêu điều như thế, chỉ lâu lâu lại chợt nhớ chuyện này, lâu lâu lại nức nở chuyện kia, có khi cười sằng sặc vì một vài câu vớ vẩn. À ừm... thì tình cũ, cũng lắm lúc thầm thì than trách, rồi đổ thừa chỉ tại thời gian... Mắt nhìn của em quá hẹp, chỉ thấy toàn những điều phởn phơ trước đó, thấy người cười thế này nghĩ chắc là người vui, nghe người tỉ tê thế này chắc là người nói thật... run rẩy thế này chắc là người đang lạnh lắm, nên cho mượn một bàn tay, rồi thế là mất hút, lần cuối cùng được sưởi ấm ở trong nhau...
.
Tháng tư đi qua một nửa rồi đó, nhanh không. Em ủ dột rướn vai mình trong vòng chăn mỏi mệt, mỗi ngày là một ngày, như thể đã sáu mươi năm trôi qua hờ hững và lạnh lùng. Nhật ký của em, muốn viết vài điều tự trấn an, tự bằng lòng với những gì êm ả, tự bấu víu những cuộc hẹn mơ hồ. Để ở đó người đọc và cảm thấy an tâm, rằng là em vẫn điềm nhiên như hơi thở. Thì như thế thật mà, có gạn lọc gì đâu, có đôi chối gì đâu, chỉ là... sóng gió vẫn sẽ đến trong lòng mà không cần bất kỳ nguồn cơn mưa bão... Em muốn nghe tiếng người, dù chỉ câu chuyện tầm phào hay mớ tư duy đặc sệt giáo điều, để em soi vào đó và thấy mình bao nhiêu phần trăm sống. Ai đó hãy lao đến rồi lôi em ra khỏi tấm chăn mùa hè của mình, nó làm em nóng ran và bức bối. Thì còn ai nữa, thì biết là chỉ có mỗi một người đó, người đang đứng ở góc phố kia, xanh biếc tựa mùa.

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

tự khúc vòng tròn

 

Mỗi người đều có một vòng tròn riêng của cuộc đời mình, là những gì mình thích, là những người mình quý, là những mối quan hệ không thể tách rời. Ngày bé, vòng tròn của bạn hẹp nên tôi thấy mình trong đó thật lớn lao. Và mỗi ngày trôi qua vòng tròn đó lớn dần, vị trí của chúng ta ở trong nhau cũng vì thế mà bé lại, nhường chỗ cho những người khác, mới mẻ và thú vị hơn. Vòng tròn của tôi, nó rất đặc biệt, nó cũng đã lớn lên như bao nhiêu người khác nhưng dung nạp thêm rất ít người, bởi vậy nên bạn đừng lo, bạn vẫn ở trong đấy vẹn nguyên và tươi tắn, nếu bạn có thấy tôi lạnh nhạt hay ơ hờ, thì đó cũng chỉ vì tôi không muốn bạn nhận ra vòng tròn của mình bị phơi loãng. Mà điều đó với tôi thì không ổn chút nào. 
.
Với bạn bây giờ, không gian cho tôi có thể là ngay trên vỉa hè, có thể là facebook, có thể là trên đường bé mỗi lúc tạt vội qua nhau... thời gian cho tôi biết đâu là một chốc bạn thấy rãnh rỗi, một chốc bạn có việc cần nhờ. Đó là quy luật của vòng tròn, và tôi chấp nhận điều đó, một cách xót cay nghiệt ngã. Tôi đã phải học cách để thôi không còn ngồi đó mà so đo nữa, quá khứ hiện tại tương lai gì cũng mặc, hãy chỉ giữ lại cho mình những gì tinh nguyên và nồng nhiệt nhất. Rất khó để quên, không dễ dàng gì để từ bỏ hay nới lỏng, người ta bảo gặp nhau giữa nhân gian này đã là một chữ duyên, người ta phải "duyên" lắm từ kiếp trước thì kiếp này mới gặp lại, mới làm bạn bè, mới làm tri kỷ, mới làm người tình. Còn tôi như vậy, chắc cũng thoả nguyện vì đã va phải đời nhau giữa biển người lạ ấy. Dẫu cho sau đó, bạn đỡ tôi dậy, cười với tôi một cái hiền lành rồi lao vào luồng sống đó, mất hút. Tôi đứng dậy tự phủi bụi ở bàn tay mình, thấy vòng tròn của bạn rộng dần ra mà xa thiệt là xa tôi không theo kịp. Nên chỉ mong rằng biết đâu mình lại va phải nhau lần nữa...
.
Tôi giữ rất ít người thương trong tim mình, thi thoảng nhớ về cô bạn có nụ cười răng khểnh, về con bé tròn trịa liến thoắng không ngừng, về cô nàng room-mate ngọt ngào, về gã trai tóc hai mái từ thời xa lắc... Họ vẫn sẽ nhớ về tôi, nhưng biết đâu không nhiều như tôi nhớ họ, vì trước khi đến lượt tôi, họ sẽ phải nhớ rất nhiếu, rất nhiều người khác nữa. Ôi quy luật, đôi lúc tôi muốn đập nát cái quy luật chết tiệt ấy đi, kéo mọi người về với mình, gần gũi như chúng ta chưa từng xa cách, chưa từng lớn lên, chưa từng nhận ra nước mắt người là dành cho kẻ khác. Tôi hai sáu, đôi lúc vẫn ích kỷ và trẻ con thế đấy. Một vòng tròn đặc biệt, chỉ ở yên một chỗ và chờ những chiếc vòng cũ chạm nhẹ vào mình, để mang lại một chút dao động, một chút lắc lư. Tình tôi rồi sẽ như cánh buồm nhỏ giữa khơi xa trùng sóng, nương theo gió dập duềnh, băng qua thuỷ triều, mãi mãi không về bờ nữa... Cõng theo vòng tròn cuộc đời, tôi vốc dòng nước xanh biếc từ đại dương gội rửa mặt mình, mớ yêu thương ngúc ngắc trên lưng ôm tôi một cái ôm từ phía sau cuồng nhiệt. Không cần quá nhiều người trong lòng mình, chỉ cần người đến với tôi chân thật, và gật đầu ở lại cùng tôi... 

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

xin người hãy đợi Thiên Bình

 
Tôi vẫn thường hay ngồi ở cái góc bé ấy, nhìn trăng phía ngoài ô cửa nhỏ kiavà hỏi vì sao mình lại là một Thiên Bình, vì sao lại ngây dại, vì sao lại sống cảm tính đến thế, mặc dù biết rằng câu trả lời sẽ giống như ánh trăng đằng kia, hời hợt và xa vời. Biết lấy gì để lấp đầy những đêm trống trải tiếng cười, biết tìm nơi nào để vứt hết những ngày thãi thừa tiếc nuối? Vì là Thiên Bình nên tôi chông chênh, vì là Thiên Bình nên tôi luôn thấy mình khuyết lại, là Thiên Bình... lẽ nào tôi sẽ phải trốn chạy và đấu tranh với chính mình đến suốt kiếp này? Quá lố lăng khi đổ thừa Thiên Bình, tôi chỉ có thể làm được vậy vì không sao giải mã hết những nhớ thương đi ở, sẽ còn mãi vụn vằn lòng tôi cho đến khi tôi tìm được trung điểm cho cán cân của Thiên Bình.
.
Một người làm sao có thể đi cùng lúc trên hai con đường, ấy vậy mà tôi thấy mình đang làm cái việc hoang đường và tồi tệ ấy. Tôi không hiểu mình đang ước muốn điều gì, tôi không rõ mình yêu thương người đó bao nhiêu, lại càng không biết nên tin vào đâu để mà tiếp tục đo lường cán cân đời mình. Đến với nhau thật lòng có khi nào quá khó không? Câu hỏi đó ngày hôm nay đã hiện lên trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần, chỉ để hỏi và tự vỗ lòng là ừ, thì hoá ra tôi vẫn còn may mắn được sống thiệt thà và chân thành y như những gì mà tôi muốn mình được đáp lại. Dù biết trong bao nhiêu lời đó không lời nào là thật, giữa bao nhiêu người đó chỉ đôi ba kẻ là đến với tôi sâu đậm mặn mà. Và còn nữa, những ánh mắt càng khó đoán biết là bao. Nếu tôi chấp nhận làm một kẻ khờ khạo tin vào người đó một lần, thì liệu rằng kỳ tích có xảy ra, với tôi, với người, với những gì mà tôi tưởng rằng mình đã gửi lại sau một tháng 5 thời xa lắc. 
.
Nhưng là một Thiên Bình, đâu có nghĩa là lúc nào cũng phải đưa ra lựa chọn. Nếu giữa đi và ở, tôi sẽ chọn sự đợi chờ... không có gì lạ đâu, tôi sẽ chờ... sẽ chờ... đến khi nào người đó quay về và trả lời cho tôi biết xem là chúng tôi nên đi hay ở. Vậy đó, biết đâu sự đợi chờ đó sẽ làm giảm đi ít nhiều sự cảm tính trong quyết định của tôi, biết đâu tôi sẽ may mắn vì người đồng ý làm điểm tựa cho cán cân luôn chếnh choáng của mình. Hơn lúc nào hết, tôi muốn say để tha hồ mơ nghĩ, sẽ không ai ngăn được Thiên Bình đi theo ao ước, sẽ không ai giữ được Thiên Bình mãi ở trong nỗi buồn. Tôi, phải là một Thiên Bình bản lĩnh, tôn thờ tình yêu đẹp sáng trong như ngọc, dễ bị xô ngã nhưng sẽ nhanh chóng đứng lên, và rạng ngời... Xin người, nếu đã lỡ đi quá xa thì hãy ở yên đấy, tôi dù chậm vẫn sẽ đến đấy ngay thôi, chắc chắn đến, vì mình đã ngoéo tay hứa là phải hạnh phúc cho dù có muộn màng. Xin người,  hãy ở yên đấy và đợi Thiên Bình!