Tôi vẫn thường hay ngồi ở cái góc bé ấy, nhìn trăng phía ngoài ô cửa nhỏ kia, và hỏi vì sao mình lại là một Thiên Bình, vì sao lại ngây dại, vì sao lại sống cảm tính đến thế, mặc dù biết rằng câu trả lời sẽ giống như ánh trăng đằng kia, hời hợt và xa vời. Biết lấy gì để lấp đầy những đêm trống trải tiếng cười, biết tìm nơi nào để vứt hết những ngày thãi thừa tiếc nuối? Vì là Thiên Bình nên tôi chông chênh, vì là Thiên Bình nên tôi luôn thấy mình khuyết lại, là Thiên Bình... lẽ nào tôi sẽ phải trốn chạy và đấu tranh với chính mình đến suốt kiếp này? Quá lố lăng khi đổ thừa Thiên Bình, tôi chỉ có thể làm được vậy vì không sao giải mã hết những nhớ thương đi ở, sẽ còn mãi vụn vằn lòng tôi cho đến khi tôi tìm được trung điểm cho cán cân của Thiên Bình.
.
Một người làm sao có thể đi cùng lúc trên hai con đường, ấy vậy mà tôi thấy mình đang làm cái việc hoang đường và tồi tệ ấy. Tôi không hiểu mình đang ước muốn điều gì, tôi không rõ mình yêu thương người đó bao nhiêu, lại càng không biết nên tin vào đâu để mà tiếp tục đo lường cán cân đời mình. Đến với nhau thật lòng có khi nào quá khó không? Câu hỏi đó ngày hôm nay đã hiện lên trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần, chỉ để hỏi và tự vỗ lòng là ừ, thì hoá ra tôi vẫn còn may mắn được sống thiệt thà và chân thành y như những gì mà tôi muốn mình được đáp lại. Dù biết trong bao nhiêu lời đó không lời nào là thật, giữa bao nhiêu người đó chỉ đôi ba kẻ là đến với tôi sâu đậm mặn mà. Và còn nữa, những ánh mắt càng khó đoán biết là bao. Nếu tôi chấp nhận làm một kẻ khờ khạo tin vào người đó một lần, thì liệu rằng kỳ tích có xảy ra, với tôi, với người, với những gì mà tôi tưởng rằng mình đã gửi lại sau một tháng 5 thời xa lắc.
.
Nhưng là một Thiên Bình, đâu có nghĩa là lúc nào cũng phải đưa ra lựa chọn. Nếu giữa đi và ở, tôi sẽ chọn sự đợi chờ... không có gì lạ đâu, tôi sẽ chờ... sẽ chờ... đến khi nào người đó quay về và trả lời cho tôi biết xem là chúng tôi nên đi hay ở. Vậy đó, biết đâu sự đợi chờ đó sẽ làm giảm đi ít nhiều sự cảm tính trong quyết định của tôi, biết đâu tôi sẽ may mắn vì người đồng ý làm điểm tựa cho cán cân luôn chếnh choáng của mình. Hơn lúc nào hết, tôi muốn say để tha hồ mơ nghĩ, sẽ không ai ngăn được Thiên Bình đi theo ao ước, sẽ không ai giữ được Thiên Bình mãi ở trong nỗi buồn. Tôi, phải là một Thiên Bình bản lĩnh, tôn thờ tình yêu đẹp sáng trong như ngọc, dễ bị xô ngã nhưng sẽ nhanh chóng đứng lên, và rạng ngời... Xin người, nếu đã lỡ đi quá xa thì hãy ở yên đấy, tôi dù chậm vẫn sẽ đến đấy ngay thôi, chắc chắn đến, vì mình đã ngoéo tay hứa là phải hạnh phúc cho dù có muộn màng. Xin người, hãy ở yên đấy và đợi Thiên Bình!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét