Thời gian hay là cánh chim bay... tháng tư của những ngày không mưa không nắng, phượng lặng lẽ đỏ thắm từng chùm, đốt lên từng đốm nhỏ rạo rực ở trong tim. Em vẫn miệt mài với bậc thềm thấp và cánh cổng màu khói xám, một lần nhìn ra ngoài kia cũng không dám, sợ bắt gặp ban mai, sợ thấy những điều xưa quen thuộc. Góc phố ấy vẫn xanh, mà em thì vàng cỗi. Đã thôi nghĩ về năm tháng đó nên màu xanh kia cũng phai nhạt ít nhiều, em cũng sẽ không có cơ hội đi ngang qua con đường cũ nên người xưa cũng sẽ chẳng chạm mắt nhau. Ừ vậy là yên, vậy là tĩnh tâm rồi đó, sống vì niềm vui thôi em ơi. Bạn học gọi rủ rê giữa trưa bỏng rát, em lười chẳng muốn nhấc chân đi, không nhớ thì lại trách, đến khi người ta tìm thì lại chẳng xôn xao. Ôi cái tính của em còn ương ngang hơn cả mùa hè.
.
Chỉ đôi ba tin nhắn của một người thôi mà thấy mình thừa thãi. Còn lắm lúc vồn vã giữa quán đông muôn vàn gương mặt lại muốn khóc mình đơn độc cô liêu. Con người em nó tha thiết điều gì chẳng rõ. Ai cũng ngồi ru một quá khứ trong tim, ru cho yên để lòng còn an lành mà đón chờ năm tháng tới, chứ để nó thức dậy, nó quấy khóc, nó giãy giụa đòi theo, thì ai ơi mang vác bao nhiêu cho vừa. Em chưa bao giờ đếm xem mình có bao nhiêu điều như thế, chỉ lâu lâu lại chợt nhớ chuyện này, lâu lâu lại nức nở chuyện kia, có khi cười sằng sặc vì một vài câu vớ vẩn. À ừm... thì tình cũ, cũng lắm lúc thầm thì than trách, rồi đổ thừa chỉ tại thời gian... Mắt nhìn của em quá hẹp, chỉ thấy toàn những điều phởn phơ trước đó, thấy người cười thế này nghĩ chắc là người vui, nghe người tỉ tê thế này chắc là người nói thật... run rẩy thế này chắc là người đang lạnh lắm, nên cho mượn một bàn tay, rồi thế là mất hút, lần cuối cùng được sưởi ấm ở trong nhau...
.
Tháng tư đi qua một nửa rồi đó, nhanh không. Em ủ dột rướn vai mình trong vòng chăn mỏi mệt, mỗi ngày là một ngày, như thể đã sáu mươi năm trôi qua hờ hững và lạnh lùng. Nhật ký của em, muốn viết vài điều tự trấn an, tự bằng lòng với những gì êm ả, tự bấu víu những cuộc hẹn mơ hồ. Để ở đó người đọc và cảm thấy an tâm, rằng là em vẫn điềm nhiên như hơi thở. Thì như thế thật mà, có gạn lọc gì đâu, có đôi chối gì đâu, chỉ là... sóng gió vẫn sẽ đến trong lòng mà không cần bất kỳ nguồn cơn mưa bão... Em muốn nghe tiếng người, dù chỉ câu chuyện tầm phào hay mớ tư duy đặc sệt giáo điều, để em soi vào đó và thấy mình bao nhiêu phần trăm sống. Ai đó hãy lao đến rồi lôi em ra khỏi tấm chăn mùa hè của mình, nó làm em nóng ran và bức bối. Thì còn ai nữa, thì biết là chỉ có mỗi một người đó, người đang đứng ở góc phố kia, xanh biếc tựa mùa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét