ME

ME

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

tự khúc vòng tròn

 

Mỗi người đều có một vòng tròn riêng của cuộc đời mình, là những gì mình thích, là những người mình quý, là những mối quan hệ không thể tách rời. Ngày bé, vòng tròn của bạn hẹp nên tôi thấy mình trong đó thật lớn lao. Và mỗi ngày trôi qua vòng tròn đó lớn dần, vị trí của chúng ta ở trong nhau cũng vì thế mà bé lại, nhường chỗ cho những người khác, mới mẻ và thú vị hơn. Vòng tròn của tôi, nó rất đặc biệt, nó cũng đã lớn lên như bao nhiêu người khác nhưng dung nạp thêm rất ít người, bởi vậy nên bạn đừng lo, bạn vẫn ở trong đấy vẹn nguyên và tươi tắn, nếu bạn có thấy tôi lạnh nhạt hay ơ hờ, thì đó cũng chỉ vì tôi không muốn bạn nhận ra vòng tròn của mình bị phơi loãng. Mà điều đó với tôi thì không ổn chút nào. 
.
Với bạn bây giờ, không gian cho tôi có thể là ngay trên vỉa hè, có thể là facebook, có thể là trên đường bé mỗi lúc tạt vội qua nhau... thời gian cho tôi biết đâu là một chốc bạn thấy rãnh rỗi, một chốc bạn có việc cần nhờ. Đó là quy luật của vòng tròn, và tôi chấp nhận điều đó, một cách xót cay nghiệt ngã. Tôi đã phải học cách để thôi không còn ngồi đó mà so đo nữa, quá khứ hiện tại tương lai gì cũng mặc, hãy chỉ giữ lại cho mình những gì tinh nguyên và nồng nhiệt nhất. Rất khó để quên, không dễ dàng gì để từ bỏ hay nới lỏng, người ta bảo gặp nhau giữa nhân gian này đã là một chữ duyên, người ta phải "duyên" lắm từ kiếp trước thì kiếp này mới gặp lại, mới làm bạn bè, mới làm tri kỷ, mới làm người tình. Còn tôi như vậy, chắc cũng thoả nguyện vì đã va phải đời nhau giữa biển người lạ ấy. Dẫu cho sau đó, bạn đỡ tôi dậy, cười với tôi một cái hiền lành rồi lao vào luồng sống đó, mất hút. Tôi đứng dậy tự phủi bụi ở bàn tay mình, thấy vòng tròn của bạn rộng dần ra mà xa thiệt là xa tôi không theo kịp. Nên chỉ mong rằng biết đâu mình lại va phải nhau lần nữa...
.
Tôi giữ rất ít người thương trong tim mình, thi thoảng nhớ về cô bạn có nụ cười răng khểnh, về con bé tròn trịa liến thoắng không ngừng, về cô nàng room-mate ngọt ngào, về gã trai tóc hai mái từ thời xa lắc... Họ vẫn sẽ nhớ về tôi, nhưng biết đâu không nhiều như tôi nhớ họ, vì trước khi đến lượt tôi, họ sẽ phải nhớ rất nhiếu, rất nhiều người khác nữa. Ôi quy luật, đôi lúc tôi muốn đập nát cái quy luật chết tiệt ấy đi, kéo mọi người về với mình, gần gũi như chúng ta chưa từng xa cách, chưa từng lớn lên, chưa từng nhận ra nước mắt người là dành cho kẻ khác. Tôi hai sáu, đôi lúc vẫn ích kỷ và trẻ con thế đấy. Một vòng tròn đặc biệt, chỉ ở yên một chỗ và chờ những chiếc vòng cũ chạm nhẹ vào mình, để mang lại một chút dao động, một chút lắc lư. Tình tôi rồi sẽ như cánh buồm nhỏ giữa khơi xa trùng sóng, nương theo gió dập duềnh, băng qua thuỷ triều, mãi mãi không về bờ nữa... Cõng theo vòng tròn cuộc đời, tôi vốc dòng nước xanh biếc từ đại dương gội rửa mặt mình, mớ yêu thương ngúc ngắc trên lưng ôm tôi một cái ôm từ phía sau cuồng nhiệt. Không cần quá nhiều người trong lòng mình, chỉ cần người đến với tôi chân thật, và gật đầu ở lại cùng tôi... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét