Nếu đây không phải là tình yêu, thì giải thích thế nào về nhịp tim và gương mặt đỏ bừng của tôi lúc ấy. Rơi vào tình yêu với một ai đó là một việc không hề có chủ đích, đôi khi chỉ vì ngồi gần nhau trên một chuyến xe, vì anh đánh rơi cái cầm tay và vô tình tôi nhặt được, thế thôi mà đêm về mơ thấy nhau. Việc một ai đó rời bỏ ta lại càng là một điều lạ kỳ và đầy nghi ngại. Vài ba hôm hẹn rồi không đến, cuộc gọi khuya chỉ còn những tiếng tít ngắn dập dồn báo bận, người đi... nhẹ nhàng hơn cả lá rơi. Kể từ lúc bắt đầu cho đến khi cạn nhớ, tôi đã như người ngủ mơ lơ ngơ chếnh choáng, ngang bướng không chịu tìm nguyên cớ mình say. Để rồi đến lúc tỉnh ra, cũng không thể lý giải thế nào nếu đó không phải là tình yêu.
.
Có người sống cạn, chỉ muốn vô tư với những điều trước mắt, tận hưởng hoặc tìm cách vượt qua đớn đau trước mắt. Có người sống sâu, luôn khơi lòng về ngọn ngành của mọi bi thương, soi kỹ chúng trong mắt mình, để hỏi vì sao người nỡ bỏ lại ta giữa đêm sấm chớp, dưới bầu trời xám đen như giữa đại dương bóng tối lấp lối đường về, cho dù ta đã từng yêu thiết tha sâu đậm tận cùng tim gan. Câu trả lời, có nhận được hay không, mà sao chỉ đứng đó lặng im, nước mắt không rơi, bàn tay thả gió... Sống sâu, yêu sâu, nhớ lâu, và chết, tự huỷ một phần máu tim mình vì một kẻ nào đã không còn xứng đáng. Là một sự uất nghẹn khi không thể trách người cũng không thể trách chính ta, giải thích thế nào về điều ấy nếu đây không phải là tình yêu.
.
Một thứ tình yêu chết tiệt.
.
Tôi, thỉnh thoảng vẫn có đôi chút nghi ngờ, thỉnh thoảng vẫn bắt gặp đôi ba điều lập lờ ngờ vực. Khi bạn hỏi, một số thứ tôi có thể trả lời và giải trần tường tận, một số thứ vẫn chưa, và một số ít khác nằm ngoài phạm vi muốn hiểu của bản thân mình. Tôi, trong một vài khoảnh khắc nào đó trở thành động vật máu lạnh, thờ ơ và lãnh đạm với mọi thứ chung quanh mình, cho dù là đã từng mặn nồng, đã từng quấn quýt, đã từng xem nhau như hơi thở để sống còn. Yêu đương, vốn đã là chuyện điên rồ nhất thế gian, khi niềm vui ngắn ngủi buổi đầu không thể nuôi ta sống rạng ngời suốt những ngày xám đen mà người đánh rơi lại cho ta ngay sau đó... Tôi lướt tay mình trên mớ kỷ vật xa xưa, mùi thời gian, mùi giông tố, mùi hiện thực hồng trần, kể cả mùi mồ hôi kẻ nào còn vương lại, tôi biết đó là một nỗi ám ảnh dài ngoằng chưa bao giờ buông bỏ. Thế nên không cần phải giải thích gì nhiều, vì đó... thực sự là tình yêu. Kể từ ngày đầu tiên cho đến khi kết thúc (và cả thứ dư hương không hề ngọt ngào đằng sau nữa), hết thảy đều là tình yêu.

ừ thì, can đảm thừa nhận thế này, cũng xem như một cách đối mặt, để rồi sẽ vượt qua :)
Trả lờiXóadù thế nào, sống sâu, vẫn hơn em nhỉ? vì, sống sâu, mới thấy đời đáng sống - nghịch lý là thế!
anh ơi, có những ngày lòng mình chợt bình lặng, chắc là để đón sóng gió mới.
Xóa