Trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một miền cảm xúc không giống nhau. Ít nhất một con đường mỗi bận ngang qua lại cứ muốn mình chống xe nhìn miết vào cái góc phố đó, ít nhất một quan điểm sống cố hữu mà có đánh chết cũng không bao giờ buông, ít nhất một vùng đất mà cho dù có đi đâu và bao xa cũng muốn sau này được trở về và nằm lại, ít nhất một tình yêu tan vỡ, ám ảnh bất kể không gian thời gian. Giữa hàng tỷ người trên thế gian này, phải tự hào rằng bản thân là duy nhất, những khoảng trời bàn chân mình đã bước qua là duy nhất, không ai có thể nhảy xổ vào và giành giật với nhau ký ức. Điều đó cũng có nghĩa là... không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió.
.
Không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió, nếu cuộc sống của cô ấy không quá tẻ nhạt đến độ cần níu lấy những tiếng leng keng từ gió trời, nếu những ký ức dội ngược trong lòng nàng không bắt nguồn từ một chiếc chuông. Nàng, có thể quên, có thể nhớ rõ mồn một hình ảnh chiếc chuông đầu tiên nàng đem về treo bên khung cửa, có thể từng ngồi hàng giờ không rời mắt khỏi nó và khoảng trời đằng sau nó, cũng có thể từng nằm khóc trong vật vã vì chiếc chuông của nàng không còn ở nơi đó nữa. Chính nàng, hoặc ai đó đã mang những leng keng quẳng vào một nơi mà nàng sẽ không bao giờ có cơ hội để đi tìm lại. Nơi đó chính là thời gian.
.
Âm thanh của gió và những thanh kim loại, không phải cô gái nào cũng thích nghe, không phải lúc nào cũng mang đến niềm vui như trẻ nhỏ. Vậy nên xin đừng vội phán xét sự lạc lầm hay nước mắt vô cớ của một người nào. Ta không là họ, ta không hiểu được ý nghĩa tiếng chuông trong họ. Ta chỉ có thể im lặng và sẽ chia khi có thể. Để khi đến lúc ta lạc lầm và vô cớ rơi nước mắt, cũng may mắn nhận lại được ánh nhìn cảm thông và sự bỏ qua nhẹ nhõm. Nàng, đến bây giờ vẫn không ngừng học cách tiết chế.
.
Nàng, đến bây giờ vẫn nỗ lực treo một chiếc chuông gió bằng tất cả niềm hân hoan tự tạo, chiếc chuông của ngày hôm nay khác của hôm qua, nàng đâu có phủ nhận được gió trời, đâu có phủ nhận được khoảng ký ức vui vầy và cả quãng dài trống trải ngay sau đó. Chắc bởi vậy nên nàng chưa bao giờ muốn mình trở thành một cô gái khác, một cô gái không thích treo chuông gió, một cô gái có thể phớt lờ khi đi ngang qua những cửa hiệu treo đầy chuông. Khung cửa cũ, rồi sẽ có thêm những âm thanh mới, nàng tin.















