ME

ME

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió


Trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một miền cảm xúc không giống nhau. Ít nhất một con đường mỗi bận ngang qua lại cứ muốn mình chống xe nhìn miết vào cái góc phố đó, ít nhất một quan điểm sống cố hữu mà có đánh chết cũng không bao giờ buông, ít nhất một vùng đất mà cho dù có đi đâu và bao xa cũng muốn sau này được trở về và nằm lại, ít nhất một tình yêu tan vỡ, ám ảnh bất kể không gian thời gian. Giữa hàng tỷ người trên thế gian này, phải tự hào rằng bản thân là duy nhất, những khoảng trời bàn chân mình đã bước qua là duy nhất, không ai có thể nhảy xổ vào và giành giật với nhau ký ức. Điều đó cũng có nghĩa là... không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió. 
.
Không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió, nếu cuộc sống của cô ấy không quá tẻ nhạt đến độ cần níu lấy những tiếng leng keng từ gió trời, nếu những ký ức dội ngược trong lòng nàng không bắt nguồn từ một chiếc chuông. Nàng, có thể quên, có thể nhớ rõ mồn một hình ảnh chiếc chuông đầu tiên nàng đem về treo bên khung cửa, có thể từng ngồi hàng giờ không rời mắt khỏi nó và khoảng trời đằng sau nó, cũng có thể từng nằm khóc trong vật vã vì chiếc chuông của nàng không còn ở nơi đó nữa. Chính nàng, hoặc ai đó đã mang những leng keng quẳng vào một nơi mà nàng sẽ không bao giờ có cơ hội để đi tìm lại. Nơi đó chính là thời gian.
.
Âm thanh của gió và những thanh kim loại, không phải cô gái nào cũng thích nghe, không phải lúc nào cũng mang đến niềm vui như trẻ nhỏ. Vậy nên xin đừng vội phán xét sự lạc lầm hay nước mắt vô cớ của một người nào. Ta không là họ, ta không hiểu được ý nghĩa tiếng chuông trong họ. Ta chỉ có thể im lặng và sẽ chia khi có thể. Để khi đến lúc ta lạc lầm và vô cớ rơi nước mắt, cũng may mắn nhận lại được ánh nhìn cảm thông và sự bỏ qua nhẹ nhõm. Nàng, đến bây giờ vẫn không ngừng học cách tiết chế.
.
Nàng, đến bây giờ vẫn nỗ lực treo một chiếc chuông gió bằng tất cả niềm hân hoan tự tạo, chiếc chuông của ngày hôm nay khác của hôm qua, nàng đâu có phủ nhận được gió trời, đâu có phủ nhận được khoảng ký ức vui vầy và cả quãng dài trống trải ngay sau đó. Chắc bởi vậy nên nàng chưa bao giờ muốn mình trở thành một cô gái khác, một cô gái không thích treo chuông gió, một cô gái có thể phớt lờ khi đi ngang qua những cửa hiệu treo đầy chuông. Khung cửa cũ, rồi sẽ có thêm những âm thanh mới, nàng tin.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

sinh năm một chín tám bảy


[ Viết trong những ngày ký ức ngọt ngào đang bị uy hiếp ]
.
Tụi mình đã sinh ra khi cả đất nước còn đang bước những bước chân chập chững. Thị trấn nghèo nàn, chỉ có mây gió là thênh thang. Trục đường chính của cả vùng duyên hải chỉ là một con đường đá đỏ nho nhỏ, nhầy nhật mỗi bận mưa về. Rồi tụi mình may mắn được sống trong cái không khí háo hức của cả xã khi điện được kéo về, nhà ai may mắn lắm có được cái ti vi trắng đen với đôi ba đài ít ỏi, vậy mà cả xóm đêm nào cũng ngồi coi chung. Ba mẹ mình khi đó nào là phải lo đủ đầy cái ăn cái mặc, nào là chăm lo cho mấy đứa nhỏ mới ra đời không thiếu sữa bữa nào, nào là chăm cho mấy đứa lớn hơn không bị té ao té nước. Tụi mình ở nhà đất và mặc những bộ đồ được may bằng số vải người khác may thừa.
.
Tụi mình đã lớn lên khi ba mẹ dành dụm mua được chiếc Dream, chiếc Cup. Đứa nào may mắn thì được đưa đi mẫu giáo, đứa nào khó khăn thì làm bạn với cái cây cục đất đến khi người trong làng trong xã kêu gọi cho đi lớp 1. Hồi đó đôi khi hơn thua nhau chỉ vì cái kẹo, vì tao có mẹ đưa đi học, vì mày hơn tao 1 điểm, vì tóc tao dài hơn tóc mày. Học trò vượt khó đến lớp đã đành, đến cả thầy giáo cô giáo cũng không ít nhọc nhằn để mang cái chữ đến cho mấy đứa nhỏ, mang theo biết bao tâm huyết, biết bao kỳ vọng, mà những bài hát kiểu như "đêm khuya thầy chưa ngủ, bên trang vở chúng em" là không ngoa chút nào. Trường xã còn nghèo, nhưng phong trào văn nghệ thể dục thể thao nào cũng rôm rả, không có chỗ nào không có mặt tụi mình.
.
Tụi mình trưởng thành dần theo tốc độ phát triển nhanh của Tổ quốc. Con đường huyện giờ đã rộng rãi và sạch sẽ bất ngờ. Mình vào trung học, mình sang phổ thông, biết bao nhiêu là kỷ niệm. Cái số con chữ mỗi ngày một khó, tụi mình bắt đầu khác nhau kể từ lúc này. Trong cái xã hội thu nhỏ đó, mình gặp bạn này bạn nọ, bạn này hát hay, bạn kia hung hãn, bạn nọ chiều nào cũng kè kè theo sau xe mình. Mình bắt đầu tiếp thu với văn hóa xã hội, có khi ngoan hiền, cũng có khi tự dưng trở nên cá biệt lúc nào không hay, kiểu như đi với ai rồi sẽ thành ra thế ấy. Người lớn cũng trở nên bận rộn với cuộc mưu sinh ngày càng khốc liệt, trong khi trái tim bọn nhỏ bắt đầu xuất hiện những xáo trộn ngọt ngào, mà điều đó thì ai mà cấm được.
.
Tụi mình quen nhau khi đã biết thế nào là ăn ngon mặc đẹp. Tụi mình thương nhau ngây ngô và đơn giản đến cạn cùng. Mình bắt đầu biết dối mẹ hẹn hò, bạn bắt đầu biết lang thang cưa cẩm. Mọi thứ đến tự nhiên trong sự mất tự nhiên của cả hai. Tụi mình hài lòng và say xẩm trong cái không gian ngoại ô đầu thế kỷ mới, vội vã vừa đủ, dịu dàng vừa đủ, để đi cùng nhau ngoài phố lúc 9 giờ đêm mà đến cả một cái chạm tay cũng không dám. Hoa niên của mình trọn vẹn hơn vì có bạn. À không, tuyệt vời hơn vì có bạn.
.
Tụi mình xa nhau khi trong mình bắt đầu có những tư tưởng nổi loạn. Tụi mình mất nhau khi đã ở cái tuổi tự cho là chín chắn. Thế giới của mình không còn chỉ là thị trấn bé nhỏ, định hướng của bạn là người có thể chờ bạn ở cuối đường và dựng xây hạnh phúc. Ừ cũng phải thôi... Mình dường như có tất cả những điều mình muốn, gặp những người mình nhớ, ra ngoài lúc 11, 12 giờ đêm mà ngày xưa mỗi khi qua 9 giờ đêm là tụi mình trân trọng mỗi giây mỗi phút. Duy có bạn là không thể cùng mình, duy có bạn là mình không thể ngăn nước mắt mình những khi nghĩ đến.
.
Tụi mình đang sống giữa những thứ hiện đại và xa xỉ mà hồi xưa có mơ cũng không dám nghĩ. Thế nên tụi mình nhất định phải hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc... Đừng để những khổ đau có cơ hội chen vào giữa cuộc đời này, cho dù đó là biệt ly, là thua thiệt, là cô đơn, hay là cái chết. 

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

bậc thềm này còn in dấu chân



Rồi thì gió cũng thổi qua
Thương nhau chi mấy cũng là xa xưa...
.
Nàng quay đầu, chạm vào những li bia lạnh ngắt. Giờ thì nàng biết trong cái thứ thức uống đó có sức hút gì. Một là sẽ quên, hai là sẽ nhớ, rất nhớ. 
.
Những hẹn hò vô ưu xẹt ngang qua tháng mười một của nàng, nàng tự cảm thấy hài lòng. Nàng sẽ được nụ cười, nàng sẽ được cuộc vui rôm rả, nàng sẽ được ngắm Sài Gòn dưới mắt nhìn của một kẻ rong chơi. Nàng không còn gắn kết nơi đó vào cuộc đời mình nữa, với nàng bây giờ chỉ là những cuộc lãng du. Nàng, chỉ thuộc về thị trấn nhỏ này.
.
20, nàng nghĩ phải như Sài Gòn, phải đèn màu, phải tấp nập, phải ngược xuôi, phải lộng lẫy, và một kẻ mê bù khú như nàng thì dĩ nhiên là quá thích hợp.
.
27, nàng thấy phải gió, phải trời, phải thênh thang vừa đủ, ồn ào vừa đủ, như là đây.
.
20, nàng nghĩ hạnh phúc là phải X,Y,Z.
.
27, nàng thấy đôi khi chỉ A,B,C như biết bao con người ngoài kia cũng đã ổn rồi.
.
Nàng không phải một đứa con gái tốt. Cuối tháng mười một, ngàng thấy thấp thoáng lụa là, dây đèn, áo đỏ. Lại nữa một mùa Giáng sinh. Lại nữa cái cớ cho những tối rấm rứt tìm về. Lần đầu tiên nàng cảm thấy bất lực như vậy trước ký ức của bản thân, lần đầu tiên nàng khát khao được gào thét và điên cuồng kéo ngược những tiếng lách tách không ngừng gõ ở trên tường.
.
Trong cuộc chơi đó, nàng đã thua. Nàng thua mà cứ ngỡ rằng mình thắng, vẫn cứ hả hê, vẫn cứ vui cười lăng xăng như người có được tất cả. Thật ra thì nàng chẳng có gì ngoài mới ký ức bòng bong, tưởng như bọt xà phòng mà nàng đâm hoài chẳng vỡ, vẫn cứ lởn vởn xung quanh mỗi khi nàng bắt gặp dáng đi nào giống vậy, mỗi khi nàng đi ngang nơi đó, mỗi khi nàng ngồi trên chiếc ghế đá xưa, mỗi khi nàng nhìn xuống bậc thềm nhà, mỗi khi nàng biết là sẽ Giáng sinh.
.
Mùa đông, ai đó đã đến và đặt dấu chân lên thềm nhà nàng, ngồi xuống và nói cái câu làm nàng nhớ mãi. Rồi cuộc đời vạn biến, ai đó đã tìm thấy mùa xuân ở một nơi nào đó, bỏ lại cho nàng mãi mãi mùa đông. Đừng có trách người ta, là do nàng hết. 
.
Nàng biết, nàng biết những gì còn vương lại trong đầu nàng là những điều ngọt ngào và tuyệt diệu nhất mà không phải ai cũng có, nàng biết chúng đáng giá như thế nào với một người nặng lòng với quá khứ như nàng. Nhưng mà... làm ơn đi, làm ơn trốn sâu ở đâu đó đi, đừng để nàng tìm thấy, dày vò nhau như thế là đã quá đủ rồi.
.
Mùa đông của nàng, ngủ ngoan nghe không. 

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

xin anh hãy lại yêu em!


Không biết đã là đêm thứ bao nhiêu nữa. Chỉ một khoảnh khắc bé mọn thôi, người nỡ nào xô em vào trong biển nhớ, cô lẻ vẫy vùng, chết ngạt trong chính nước mắt mình. Hồi ức như một cuốn phim tua ngược trong đầu, trôi chậm và ăn mòn tim em mỗi tối. Em tiếc nhớ, đớn đau, xấu hổ và đáng thương như thể lần cuối cùng anh đến tìm em chỉ mới hôm qua mà thôi. Chớp mắt mà đã 5 năm...
.
Em nhớ em mười sáu, em nhớ anh mười tám, em nhớ chuyện mình thuở còn tươi mới. Đã đọc và nghe nói nhiều, nhưng em đâu biết hệ lụy tình đầu thực sự là như thế này, em cũng đâu biết để quên một người không phải chỉ một cái quay lưng là sạch trơn tất cả. Ngày em cầm tờ giấy đỏ, đã biết mãi mãi không còn cơ hội trở về, vậy mà em đâu có buồn như hôm nay, đâu có tiếc như hôm qua, và biết đâu cũng không trách mình như ngày mai nữa. Vậy mà... em lại rơi khi mùa thu chỉ mới còn ngượng nghịu.
.
Em nhớ anh buổi còn ngượng nghịu, em nhớ em ngày còn chưa biết đến bão dông. Em ước một trí nhớ tồi trong lúc này. Để màu áo trắng, dáng đi, ánh mắt, làn da, những phút giây, những lời nói dù cho có ngọt ngào cũng không có khả năng cào tim em rách mướp. Vậy mà em nhớ hết, thậm chí những đêm nằm nghe mưa trên mái tôn, tự dưng bật lên kỷ niệm, hóa ra kể cả chuyện trẻ con thế mình cũng đã từng.
.
Và rồi anh cầm tay cô ấy và bước tiếp. Bức tường hôn nhân được dựng lên, em vĩnh viễn là một quá khứ mà có lẽ anh muốn quên đi, thậm chí cũng đã quên đi. Trong em là một cơn đau đến chậm, âm ỉ khôn nguôi.
.
Có lúc em tự vấn rằng liệu rồi em sẽ phải đi đâu để tìm một người thương em hơn anh đã từng, nuông chiều như anh đã từng, chân thành hơn anh đã từng, đủ ghen tuông và tha thứ như anh đã từng... Có lẽ cả cuộc đời này em cũng sẽ không tìm được ai như thế nữa. Vậy nên em cứ như rơi vào một hố sâu không đáy, cứ rơi... cứ rơi... cho dù đó là đêm cô tịch hay sớm rộn ràng. Những ngày này, mọi thứ vẫn ồn ào ngoài ngõ, chỉ có trong em là lạnh ngắt. Em thấy mình không còn cảm thán, ngoài tiếng sụt sùi vẫn thi thoảng mỗi khi nỗi nhớ có cơ hội len vào. 
.
Em không muốn nằm mơ nữa, em cũng không muốn nhìn góc đường nào hay nghe bài nhạc nào cũng dẫn về với một người. Em ước gì đêm nay khi em nhắm mắt lại, ngày mai sẽ trở về những ngày thu mười sáu, hoặc là mùa thu của kiếp sau nữa. Kiếp sau, xin anh hãy lại yêu em!

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

ngày mưa hai mươi bảy


[ ... đường về một đêm mưa gió tả tơi...]
.
Ngày nàng nhận được những lời tình, hồn nhiên, thân thương và chao đảo. Sinh nhật đối với nàng không còn mang ý nghĩa như những đêm bù khú, như những chiếc bánh béo ngọt, hay những ánh nến nồng nàn. Sinh nhật, đối với nàng cũng chỉ là một ngày, có người nhớ, kẻ quên, người vội vàng gửi cho nàng vài ba câu chữ, kẻ cùng nàng lướt qua một đêm mưa lướt thướt phố phường. Nàng cảm tạ hết thảy! 
.
Hai mươi bảy. Nàng không cảm thấy cô đơn, không cảm thấy đủ đầy, nàng chỉ tồn tại từng ngày, từng ngày, như những bụi hoa lá dại ven đường, không khoa trương rạng rỡ. Mà nàng không có buồn à nha, cho dù trời có đổ mưa từ đầu buổi hẹn hò. Nàng cũng ngồi đó, say sưa nói, say sưa cười, rồi những chuyện xưa tự nhiên kéo về trong từng câu thoại, mà mưa làm thành một bản nhạc nền rỉ rả tặng nàng.
.
Những câu hát vẫn đều đều, nàng tiếc mình không có một ly cà phê. Cám ơn cái người ngồi nghe nàng hát. Hát như chưa bao giờ được hát, hát như thể nàng thốt ra lời đó trên môi lần đầu... Bước ra ngoài hiên, yên xe ướt đẫm, nàng biết bản nhạc ấy vẫn còn da diết chưa dừng. Đêm ngày sinh, nàng sẽ ngủ yên, ngủ ngon, ngày mai dĩ nhiên là một ngày mới, một nàng cũ và ngày mới.
.
19:50 - Không biết liệu đó có phải là một món quà của số phận, hay là viên đá nhỏ ai làm khơi dậy sóng trong lòng nàng. Một nửa khuôn mặt ấy bên kia dãy bàn, hình như vẫn y xưa, hay khói thuốc lá làm mắt nàng mờ lóa. Không đến 5 giây nàng chạy đi mất, mà đầu óc nàng mải miết nghĩ suy suốt quãng đường về. Nàng-vẫn-chưa-quên. Ừ, thì nàng có chối cãi chi đâu, mặc dù dáng đi và bàn tay đó đã mãi mãi không thuộc về nàng từ muôn kiếp nào.
.
Cho nàng, một tuổi mới an yên, và ngoài kia vẫn còn là một đêm mưa gió tả tơi...

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

thôi thì... mùa thu...


Tháng tám chỉ còn sót lại những cơn giông, mà lòng em thì chưa bao giờ thôi bão. Em nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi khi thấy lớn lao, đôi khi thấy bé nhỏ, đôi khi muốn khép lại và gối đầu lên, rồi nằm mơ một giấc mơ dài, dài như thảy cả ngàn năm qua. Hôm nay em rơi, hôm nay em thấy mình chết lặng giữa những chuyến xe người ta xô bồ giữa chợ, hôm nay em lại muốn mình chết đi... chết đi... 
.
Em không quá yếu đuối để đứng sau lưng cho người khác chở che, em cũng chẳng mạnh mẽ để dang tay đuổi xua tất cả, nên chỉ có thể ngồi đây tự vấn rồi tự trách. Thị trấn không có mùa thu. Em nhận ra mình mất tiêu mùa thu từ hồi xóm nhỏ cựa mình lên thành thị trấn, từ hồi biết bao nhiêu người từ đâu tới nói thứ tiếng gì ngộ ngộ, từ hồi tới từng cái chén cái tô người ta cũng mang ra đong đếm, từ hồi ruộng lúa hóa nhà cao, từ hồi cò trắng không biết nơi nào để mà dang cánh, từ hồi... à, từ hồi em biết nghĩ, biết lo, và biết tiếc. Cuộc sống hiện đại như một thỏi nam châm cuốn hết mọi người vào đó, miễn cưỡng bị lôi theo, miễn cưỡng sống, bị người khác đạp lên, rồi cũng đạp lên người khác nữa.
.
Đến lúc, người ta phải viết cả sách để dạy nhau cách sống an yên, cách nuôi lặng lòng mình. Hồi ngồi trước con sông trưa hè lấp loáng đó, có ai dạy đâu mà vẫn thấy tịnh, hồi cùng nhau giăng dây chơi nhảy sau nhà đó, có ai chỉ đâu mà vẫn thấy tim reo. Bây giờ muốn tìm niềm vui phải gọi phone, phải chiêu trò, phải nơi này chốn nọ. Hay là chết đi, cho khỏi phải nhọc lòng. Mà chết có được đâu, nợ đời còn đua nhau rèo gọi phía sau kìa. 
.
Em ở giữa náo nhiệt mà trong lòng thiếu thốn đủ thứ, không rõ điều gì. Hay em thiếu một nụ cười khanh khách, hay em thiếu những đêm ngủ khì mơ đẹp để sáng ra thấy lòng rực như nắng kia. Hay là em già, hay là em mòn dần theo những bộn bề cuộc sống? Hoặc cũng có thể em đã chết từ lâu rồi mà chính mình cũng chẳng nhận ra. Thôi thì mùa thu lá vàng phải rụng, thôi thì mùa thu suối nguồn cũng cạn. 

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

chuyện tình số hai


Anh thương một cô gái Thiên Bình. Hình ảnh ngôi trường phổ thông cùng với tà áo dài của cô gái ngày nào đôi bận vẫn rụt rè len lỏi trong giấc mơ anh. Ngày ấy anh hay viết những bức thư tình, ngày ấy
anh hay càu nhàu mỗi khi cô ham chơi cùng chúng bạn, ngày ấy anh lén đọc trộm lưu bút để dò xem cô gái ấy thích gì. Với anh, trường học còn là một xã hội thu nhỏ, lý tưởng và bình đẳng.
.
Cô gái sinh ra và lớn lên trong vỏ bọc yên bình với những giấc mơ ngập tràn nhung lụa. Anh vì thế luôn mặc cảm với gia cảnh của mình. Rời chân khỏi mái trường trung học, xã hội lại trở nên thực tế và đáng sợ đến không ngờ. Anh không dám bước đến gần cô, anh chẳng dám hỏi han dù chỉ là đôi ba câu lâu ngày không gặp. Lúc cô hân hoan giữa hiên trường đại học, anh ở lại thị trấn nghèo vươn tay ra bươn chải từng ngày. Tình cảm thủa nào chôn chặt ở trong tim. 
.
Rồi năm thăng qua đi, bạn bè từng đứa một rời khỏi cuộc vui lao vào chăm lo tổ ấm mới. Chỉ còn mỗi cô và anh. Cô vẫn sống êm đềm, không vội vàng hối hả, vẫn nụ cười làm vướng bận lòng người. Còn anh, anh đen đúa đi nhiều vì bao cuộc bão giông, gã trai thơ thẩn ngồi viết thư ngày nào giờ đã bị cơm áo gạo tiền làm cho chai sần đôi chút. Anh không giao kết bạn bè, không ăn chơi bù khú, anh chỉ làm, làm, và làm. Anh dành dụm cho mình một gia tài cỏn con nho nhỏ, biết đâu một ngày cũng gom đủ dũng khí bước đến gần cô.
.
Và ngày đó rồi cũng đến... Anh chơ vơ và hụt hẫng nhường nào khi cô tới chào anh cùng một tấm thiệp hồng thơm mới. Kể từ lúc trưởng thành, lần đầu tiên anh muốn khóc đến như vậy, anh thấy tay mình run, môi bập bẹ không thốt được lời tạm biệt. Kể từ hôm nay, anh còn biết mơ về điều gì nữa. Anh đóng sập cánh cửa lòng mình, ngồi một mình trong đó và làm bạn với cô đơn. Chào cô gái trung học, chào nự cười hiền, và còn... vĩnh biệt một mối tình đầu...

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

nhớ bạn tôi xưa


Tôi [lại] viết cho người đó giữa dầm dề tháng sáu hai ngàn mười bốn, không buồn không vui.
.
Thật sự là cái gì mất đi rồi người ta mới tiếc, người nào xa rồi người ta mới nhớ. Tôi thì cũng chỉ là một người bình thường giữa nhân gian xa lạ, làm sao lách mình khỏi quy luật cửa sự phai phôi. Người đó liệu có phút giây nào tiếc tôi không? Tôi thì mỗi mùa mỗi tiếc. người đã cùng tôi sẽ chia căn chung cư tầng thấp khuya nào cũng "treo đèn".
.
Tôi không đặc biệt, thế nên số mệnh gieo vào đời tôi những người đặc biệt. Và người đó tới. Nếu mà tiếp tục ngồi kể những chuyện vui buồn thì bao nhiêu dòng nữa mới đủ, phải không? Việc ngồi đếm đo lại ký ức khiến tôi trở thành một kẻ rỗi hơi và phi thực tế. Người đó đến, sắm vai một sợi chỉ đỏ, một chất kết dính, một kẻ tạo hứng khởi, một cái nồi, một con hello kitty, một cái bóng đèn, một quyển sách... hay còn nhiều thứ khác nữa. Tôi chấp nhận như một lẽ dĩ nhiên của tình bạn.
.
Rồi người đi. Chấm hết những chuyến rong ruổi, những đêm khều nhau tỉ tê trên gác nhỏ, những bận khuya lơ đi nấu cơm ngồi nhà coi cine. Người có về thì chúng tôi cũng chẳng thể nào bôi dấu chấm thành dáu phẩy và viết tiếp nữa. Có chăng chỉ là sang một trang khác và viết câu chuyện khác.
.
Người đó, chắc sẽ nghĩ rằng tôi chỉ có thế. Biết làm sao được, tôi lười và cảm tính. Những gì tôi thể hiện ra chỉ là đôi khi buồn thì ra vô viết vài câu cảm thán, nhưng đảm bảo là trăm phần trăm sự thật, không nói thêm, không nói quá hay giả tạo sáo rỗng. Vì mình thương nhau nên mới giận nhau - nhiều khi thấy là như vậy thật.
.
Thánh phố mùa mưa, người giờ mùa chi? Tôi may mắn vì tuổi 20 của mình cũng ngập tràn mới lạ, đủ để khi 30 ngồi ngẫm lại thấy tự hào... À, mà người đó còn như một cơn mưa rào nữa. 

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

anh!


Anh ơi! Biết đâu rồi em sẽ yêu người đó. Khi người đó rả rích cùng em những chuyện buồn vui con con, những ngày nắng hạn, những đêm cô tịch, em tự hỏi lòng liệu rằng mình có thể yêu người đó. Chắc anh sẽ cười rồi gõ vào đầu em một cái rõ đau, bảo em tỉnh lại. Em sẽ nhíu mày cáu anh một phát, cười xòa. Vậy mà về nhà em lại cứ nhớ mông lung người đó thôi anh.
.
Anh ơi! Anh đã bao giờ vương vào thứ tình cảm không thể gọi tên giống như em không? Em mường tượng một nụ cười, em đợi chờ một cái ôm vồn vã, em chẳng màng quá khứ, em vẽ vời những chuyện tương lai. Rồi đôi ba bận em cũng giận hờn trách cứ, đòi hỏi sư an ủi vỗ về, với ngưới đó, em thấy mình được nuông chiều như trẻ nhỏ. 
.
Anh ơi! Nhưng người đó đã bỏ rơi em. Em không còn được nụ cười, không còn được ủi an hay những đêm bận bịu tự tình. Anh có đến và bưng em ra ngoài ánh sáng, phân biệt dùm em đâu là định mệnh, đâu là sự hứng khởi vì một điều mới mẻ, ai là chân mệnh thiên tử, ai là người có khả năng đọc được trái tim em? Anh giơ bàn tay đã nắm quen đến mòn ra cho em, như một món quà khi đứa em gái lớn đầu mà còn khờ khạo. tặng kèm vào tai em câu nói nhẹ, Nín đi em!
.
Anh ơi! Những cơn mưa có biết là chúng cô đơn đến nhường nào?

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay


Tháng sáu đến, và trời cho mưa. Nàng cảm thấy già cỗi, rã rời đầy hoang mang.
.
Chợt nhớ cái câu "khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay". Có gì đâu. Thuở còn đôi mươi, tình yêu với nàng nghĩa là chỉ yêu là đủ, chỉ nhớ thương là đủ, không cần chi nữa hết. Gần ba mươi, nàng hiểu, khi gật đầu nhận yêu một ai đó, nàng còn cần phải có vô vàn nỗ lực để giữ và trách nhiệm để giữ cho tim mình không bao giờ lung lạc. Vì yêu khi ba mươi là cả một đoạn đường dài đến bạc tóc mòn răng. Từ hai mươi đến ba mươi là quãng thời gian nhiều sóng gió nhất trong đời người, làm sao để nàng nhận ra và can đảm níu giữ nửa thương của mình giữa thế gian này?
.
Vậy mà nhiều khi nàng cũng nghĩ, thì cứ yêu đi, được thì tới, không được thì lui, cùng lắm là mất vài ba đêm nằm khóc tấm tức chứ có mất chi đâu. Còn khả năng yêu là còn hạnh phúc. Rồi nàng dòm lại mình, nói chứ không có dễ à nha, khi nàng đã trở nên cứng nhắc và khô nhằn, vô cảm trước mọi cách thể hiện, lười cưa cẩm, đôi khi lại còn dị ứng với mấy câu bông đùa lơi lả. Ừ nàng già rồi, nhân gian nói chớ có sai.
.
Nàng đã mong tháng sáu, đã mong mưa ơi là mong. Cuối cùng cũng chờ đến được hôm nay, một cơn mưa chiều dìu dịu. Những tưởng sẽ nghe guitar, cầm một cốc cà phê ấm, ngồi nhìn những chiếc xe phóng vội qua đại lộ, và rồi hình ảnh một chàng trai cũ nào đó sẽ ghé ngang qua đầu. Vậy mà thực tế là nàng đã ngủ khì, ngủ ngon lành trong cái không gian mát rượi đó. Nàng lãng mạn ghê! Thức dậy rồi mới thấy tiếc, nếu làm siêng ngồi lại thêm một chút, biết đâu nàng sẽ có được một bài blog dễ thương hơn bây giờ. 
.
Cũng phải thôi, yêu đương, là con tim yêu trước, rồi sau đó mới dùng đến lý trí, lý trí có thông thì hãy quyết định để ai đó đeo môt chiếc nhẫn vào tay mình, để nhắc mình đã thương nhau như thế, phải thương nhau hơn thế, và đừng bao giờ khác thế. Thời gian trôi qua, bỗng một ngày đột ngột hết thương, bạn có thể tháo nó ra và chuẩn bị nhận một chiếc từ bàn tay kẻ khác, nhưng vết hằn cũ vẫn còn, có thể phai nhạt nhưng chẳng mất đi. Không phải khi không mà người ta bắt mình tuyên thệ trước Chúa hay khấu đầu trước dòng họ tổ tiên, thấy không, cho dù nàng có tôn thờ thứ tình cảm tự nhiên đến siêu nhiên như trong những bộ phim ngày ngày len lỏi vào tim vào óc nàng, thì nàng cũng phải biết, không phải chỉ yêu thôi là đủ.
.
Mà tình yêu đích thực có khả năng làm loạn nhịp con tim cũng không phải dễ kiếm đâu à nha.
 

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

chúc mừng sinh nhật tháng năm


Khi một ai đó đột nhiên nhảy vào cuộc đời bạn, sẽ không thể biết được niềm vui hay thử thách nào có thể xảy ra. Tình bạn, không phải là môn hóa học, lần đầu gặp nhau, bạn hiển nhiên có thể bắt tay chào hay cười với nhau một cái, chứ tuyệt nhiên không biết phản ứng nào rồi sẽ xảy ra, điều kỳ diệu gì sẽ neo lại trong tim khi bạn cho phép họ lấn sâu vào cuộc đời mình.
.
Tôi đã có một người bạn như thế, một người bạn không hẳn thay đổi cuộc đời hay cách sống của tôi, nhưng người đó dìm tôi vào những tháng ngày sướng vui và lung linh nhất.
.
Bạn đến vào một ngày mùa thu, khi trong lòng tôi đang ngập tràn tươi mới. Tình yêu, có thể nguội lạnh dần theo thời gian, nhưng tình bạn thì không. Bạn, tôi, và những người khác nữa, chúng tôi dường như đã cùng nhau đi rất lâu, rất lâu suốt quãng đường thân yêu đó và chưa có ý định dừng lại. Bạn dạy tôi biết lắng nghe, biết nghĩ suy cho người khác, bạn dạy tôi biết cách bày tỏ nỗi lòng để tôi không phải gặm nhấm chúng một mình, tuyệt vọng một mình. Với bạn, tôi biết quan tâm và được quan tâm là điều tuyệt diệu vô cùng.
.
Và bạn, cũng đem lại cho tôi bao đêm sướt mướt. Giận bạn rất nhiều, rồi thương bạn cũng nhiều luôn. Lắm lúc rất sợ phải nhìn bạn từ phía sau, vì tôi biết rằng thể nào hình ảnh đó cũng đeo bám mình một thời gian rất dài sau đó. Không hiểu vì điều gì, không biết vì lẽ đâu. Tôi vốn không nhiều mối quan hệ, thế nên tình cảm của tôi rải đầy cho bạn và những người thân thương khác. Và bạn cũng thế, bạn rải đều cho tôi giữa vô vàn cá nhân lung linh và đẹp đẽ khác chung quanh, tôi trân quý một chút tình cảm đó, mong rằng cho dù có hạn mà xin đừng hóa mong manh.
.
Phản ứng đã xảy ra, tôi nghĩ cái mình nhận được không phải tình bạn đơn thuần, mà là cả tình thân. Dĩ nhiên, không gì đứng yên mãi mãi, nếu không đi lên hẳn phải sụt xuống. Chúng tôi, những người trẻ trước một xã hội trẻ, chọn cho mình những lồi rẽ khác nhau, những không gian khác nhau. Bạn không biết có còn nhạy cảm như một con nhím, hài hước như một con khỉ, ương ngạnh như một con cua, nhưng tôi thấy cho dù bạn có trở thành một con sư tử, một con nai hay một loài bò sát nào đó thì kỷ niệm là thứ mà thời gian không bao giờ có thể đánh cắp được của tôi. Để cho tôi lúc nào cũng có thể sẵn sàng đứng trước mặt bạn mà gọi nhau bằng thứ từ ngữ xưng hô quen thuộc, chúng quen thuộc đến nỗi tôi đã nghĩ rằng chúng ta là một gia đình và tự cho mình cái quyền làm nũng.
.
Tháng 5 - 2014, chúc mừng sinh nhật tháng năm!

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

yêu một người lính đảo



Yêu một người lính đảo. Nghĩa là em phải biết làm bạn với đợi chờ. Mỗi bận đi về luôn ngắn ngủi và vội vã. Một nửa thời gian anh dành cho mẹ, một nửa còn lại anh gửi cho em. Sau mỗi lần như thế, em lại thấy anh đen dần đi trong bộ đồng phục trắng xanh mà em rất thích. Em biết, sau một cái ôm dài hun hút, thế nào anh cũng về với đồng đội, về với đảo xa, về với những đêm ầm ào sóng biển, em lại nuôi hy vọng mình, đợi màu áo cũ ngày nào trong những lần về phép.
.
Yêu một người lính đảo. Giấc ngủ em kết thúc bằng những cơn ác mộng. Một tiếng súng, một mũi dùi, một phút vang rền pháo nổ, hàng vạn quân thù ngang tàng hung hãn... tất cả thi thoảng vẫn nhảy chồm vào giấc ngủ, làm sao em có thể chợp mắt khi mà ngoài kia anh và đồng đội chưa thể nào yên giấc, bên kia bóng tối, biết đâu kẻ giặc luôn vây hãm rình mò. Anh ơi có phải là vì "đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên..."? Anh ơi, em đã bất an như thế thì mẹ già làm sao chịu nổi?
.
Yêu một người lính đảo. Rồi em cũng biết yêu biển theo cái cách mà anh yêu. Anh dạy em nhìn sao trời, anh dạy em đương đầu giông bão, anh chỉ em tìm nơi hải đăng xoay tít miệt mài. Trước đây em chỉ biết yêu biển theo cách ngông nghênh của mình, yêu vì biển đẹp, yêu vì biển thơ, yêu vì biển mênh mang sóng gió. Giờ đây em còn biết yêu vì biển là máu thịt, là quê hương, là chủ quyền, là nơi có anh vẫn ngày đêm đứng gác, phía sau lưng anh, mẹ già em thơ say giấc ngủ tròn. Biết đâu một ngày biển cũng là nơi anh nằm lại, mà anh vẫn yêu, mà em vẫn quý, vì Tổ Quốc nuôi ta lớn khôn, anh và em phải có nhiệm vụ giữ gìn.
.
Yêu một người lính đảo. Em học cách quên đi những nụ hôn, những giận hờn, những cuộc hẹn hò rong ruổi. Bù lại, em biết cùng anh nhìn về phía trước, khi đôi ta chung một ánh nhìn thì còn hạnh phúc nào dài rộng hơn đâu. 
.
Anh ơi, có phải anh cũng đang nhìn về hòa bình đó không?

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

mùa hè hai mươi bảy


Những ngày đầu hè, em thong thả nên lòng đầy nghĩ suy vớ vẩn. Bạn bè của em, có người ngày nào cũng vào face cười với em bằng icon vàng chạch, có người đêm về tỉ mẩn ngồi đọc và để lại cho em vài dòng ngắn ngủi ủi an trong blog, có người lắm lúc tạt ngang nhà đẩy em lên xe cho nó chở đi ăn uống ca hát lung tung, cũng có người vượt cả quãng đường xa và cơn mưa ầm ầm trước mắt để về thị trấn thăm em. Thấy thương và thấy ghét. Thời đại, chỉ ngồi một chỗ vẫn có thể ôm, có thể hôn, có thể bóng gió lời thương lời nhớ. Thời đại, em vẫn dặn lòng đừng dễ dàng nói thích, nói yêu. Em có cổ hủ quá không?
.
Một vài cơn mưa ghé ngang lòng thị trấn tròn như nắm tay, em phấn khích như trẻ nhỏ. Thế giới của một cô gái hai mươi bảy như một viên kim cương đa sắc đa diện, thấy là lung linh đó, mà chỉ một khắc thôi cũng có thể hóa ra tan tành. Lâu rồi trái tim hai mươi bảy không rung lên một nhịp nào, lâu rồi sự bình yên của hai mươi bảy dường như trở thành con đường mòn sâu hút, cho đến khi người đó bước vào và nói những lời tình, chỉ vậy thôi mà hai mươi bảy biết mình còn ngốc nghếch và mềm yếu lắm. Kim cương hai mươi bảy, phải giữ lấy cán cân Thiên Bình để đừng bao giờ rơi vỡ, nghe không?
.
Tháng 5 rồi đó người ơi. Lắm lúc có dịp về ngang giữa những con đường cũ, cảm giác như mình vừa rời khỏi Sài Gòn mấy chục năm để bây giờ trở lại bổi hổi bồi hồi khi liếc nhìn tình cũ người xưa. Nhất là khu quận 3, tại sao lại có những lối về yên ả và lơ đễnh như vậy ở giữa Sài Gòn? Biết đâu được, chúng ta, hai con người chưa từng thuộc về nơi này, lại gặp gỡ và hôn nhau dưới gốc chò nâu mùa tháng 5, biết đâu được là có một ngày... Trẻ con quá đỗi. Em nhất định phải có nụ hôn đầu trong lòng đêm mờ, để người ta không thấy khuôn mặt đỏ bừng và cái cười ngượng ngần thừa thãi. Mùa mưa giông gió giật, Sài Gòn phải giữ ấm, biết chưa?
.
Vậy đó, một chiều chủ nhật yên bình quý giá sau chuỗi ngày nghỉ dài mà chưa bao giờ thấy đủ. Em nhìn thấy vỉa hè ngập sắc hoa đỏ vàng, phượng điệp thi nhau đơm hoa rơi vãi. Muốn cúi xuống nhặt mà sợ người ta nhìn vào lại nói mình sến sẩm. Vậy là cứ thế đi lướt qua, mà sao màu hoa vẫn neo hoài trong tâm trí, em ơi em tiếc gì nữa mùa hè?

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

nỗi buồn mọc cánh bay đi


Ngày anh đi. Em giống như một kẻ chơ vơ đi lạc. Em biết mình phải quay về, em biết khi bước chân qua khỏi cánh cửa nhà phải hoàn toàn bỏ lại nước mắt phía sau, bình thản như mình chưa hề li biệt, như là chốc lát nữa đây anh sẽ lại gửi tin hỏi em về nhà ổn chứ. Mà em vẫn cứ đứng đó anh à, em quay phải rồi lai quay trái, không biết phải đi về hướng nào. Em không muốn về nhà lúc này, em muốn đi loanh quanh đâu đó qua những phố quen, ngắm chò nâu mùa này xoay rụng, nước mắt sẽ rơi suốt dọc đường dài. Để khi về nhà nhìn vào trong gương, em sẽ gạt được chính mình. Em vẫn ổn.
.
Ngày anh đi. Trời Sài Gòn tháng tư không mây mưa gió thốc, mà sao em lạnh quá anh à. Em lạnh vì không ai chịu gió yên xe trước, em lạnh vì không thể tự vừa chạy xe vừa luồn tay vào túi áo khoác mình. Tại anh không bảo em giữ ấm vì Sài Gòn mùa nào cũng nóng, thế nên em đã quên mất cách để bảo vệ mình. Em bảo vệ mình khỏi một khoảng tróng của người vừa mới rời xa.
.
Ngày anh đi. Em đã nói không đủ can đảm yêu xa, em không cảm thấy buồn vì những dòng email thưa thớt, nhưng chúng đâu thể làm em vui như cái cách anh vẫn ôm từ đằng sau thân thuộc. Anh nói anh đi anh sẽ lại về, nhưng sao em có cảm giác như mình vừa tiễn cả một cuộc tình, bỏ vào phi cơ, thả vào bầu trời cao rộng và mất hút. Anh sẽ về nhưng liệu có còn thuộc về em, liệu rằng trên người anh sẽ tỏa ra một mùi hương nào khác, nồng nàn và xa xỉ đến rát mũi. Ngày anh đi, em cũng như bao nhiêu người khác ở phi trường, cứ nắm chặt cánh tay anh hoài mà không muốn buông.
.
Đường em về bỗng trở nên dài hơn, em đã không biết có nắng trên đầu có mưa trên mắt. Em về lại với vỏ ốc của mình và chờ đợi thời gian. Một ngày, hay ngày, một tháng, hai tháng... sẽ qua nhanh thôi, rồi em sẽ lại quen với khoảng trống mà anh để lại. Sẽ tự mình lấp đầy nó bằng vô vàn thứ khác. Cả vô vàn thứ khác gộp lại mà chỉ bằng một anh. Em ngốc thế phải không? Rồi anh sẽ thấy em vui, em cười, qua tháng tư này, rồi dăm ba tháng tư nữa, nỗi buồn tựa hồ mọc cánh bay đi...

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

người dưng tháng tư


Ngả đường tháng tư. Tôi vẫn ngồi đó, thi thoảng nhìn ra ngoài kia con đường, người ta dập dìu dưới cái nắng bỏng rát và oi nồng sớm của mùa hè. Tự dưng thấy mình được ngồi mát thế này mà lại hay, chỉ có điều không có cái bát vàng thôi.
.
Mùa hè, và một ước mơ về biển. Biển, đối với tôi không chỉ có sóng, không chỉ có gió, không chỉ có những hàng dương trải dọc bên đường. Biển, giữ trọn dùm tôi cả một trời ký ức, mới đây thôi mà như hàng ngàn thế kỷ trôi qua. Tôi không tự tin rằng mình có thể thương người đó thật lâu, không tự tin có thể nuôi những kỷ niệm đó đến vĩnh hằng, càng không tự tin lòng mình còn đủ giản đơn để đón nhau vào một lần nữa. Nên tôi đã ký thác hết cho biển, vì biển không chết, biển mãi tồn tại vỗ bờ như nhắc rằng, món đồ của tôi chúng vẫn còn ở đó.
.
Khi mọi thứ hóa thành kỷ niệm, bạn sẽ cảm thấy mình già, mình nhớ, mình tủi, và muốn khóc xiết bao. Tuổi hai mươi của tôi đã đi qua lâu lắm, có những chuyện không ai còn nhớ rõ, có vui vầy đau đớn gì thì mọi thứ cũng đã qua. Mẹ tôi vẫn thường hay nói về cái tuổi tự cho là mình lớn ấy, mọi thứ bắt đầu dồn dập vào cuộc đời như những con sóng cả, nếu vững chãi ắt sẽ vượt qua, nếu kiên đinh sẽ đến được bến bờ mơ ước. Cuối cùng thì tôi cũng chạm chân được đến bờ, nhưng có phải tuyệt nhất không thì còn phải chờ thời gian. Một chốc thôi... một chốc thôi... một chốc...
.
Cây phượng mùa này đã đơm hoa đỏ, "tôi làm gì còn mùa hè nữa mà ngồi mơ". Thị trấn mùa này đã khác. Tình người thời này cũng khác. Và tôi khác. Tôi thấy mình khác hẳn, hay cáu gắt, hay chau mày, ít cười, ít khóc, đôi lúc còn tỏ ra bướng bỉnh và ương ngạnh. Người đó bây giờ cũng khác. Chắc chắn là thế, dù cho năm đó... là tháng tư duy nhất suốt dọc đời mênh mang này, dù cho năm đó... tôi đã lì lợm để rồi người ấy bước ra khỏi cuộc sống tôi nhẹ bẫng, không một dòng viết gửi lại, không một lời chào, không một cái ôm tiễn biệt, không một dấu vết. Sach bong.
.
Món đồ tôi ký gửi, liệu rằng biển có thấy nặng lòng. Biển bao la thế chắc sẽ chẳng nề hà với tôi. Chỉ có con người là nề hà và tuyệt tình với nhau, chỉ có không gian là cách xa đằng đẵng, chỉ có thời gian là thấm thoắt mấy mùa qua. Tôi biết tháng tư về, vì bầu trời đôi khi thiếu nắng, lác đác tiếng sấm và nơi nào đó đã bắt đầu đón một cơn mưa. Ôi cơn mưa tháng tư, sao để trông chờ và thiết tha đến thế. Ôi người trong ký ức, cớ gì lại ồn ào chẳng chịu ngủ yên. Và còn tôi nữa, tội tình gì mà cứ tháng tư về lại ngồi nhắc người dưng...

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

khoảng trống của pensee


Tháng hai, bầu trời thị trấn đẹp như một bức tranh treo trong lầu các. Cô gái vẫn hướng tim mình nồng nhiệt về phía cuộc đời, không ép mình chờ đợi, không buộc lòng phải vội vã kiếm tìm, cũng không còn rúc tim mình vào những điều cũ kỹ. Ngoài kia người ta nô nức mùa tình yêu.
.
Chàng trai mang giá vẽ của mình đi khắp nơi, có khi vàng rực dã quỳ, có khi xanh ngàn sóng nước, có khi nhoè nhoẹt như một đêm mưa. Anh đã từng lang thang qua nhiều con phố, vẽ chân dung cho nhiều người, anh tìm thấy niềm vui và sự bận rộn qua việc vẽ nên những khuôn miệng cười, nhưng sự ám ảnh từ nụ cười của cô gái ngày nào vẫn mải miết đeo bám cho dù anh có vẽ qua hàng ngàn nụ cười cô gái khác.
.
Cô cũng đón ngày Valentine, mặc dù lễ tình nhân thật sự của cô đã đi qua từ rất lâu rồi, kể từ một tối trời mưa rỉ rả buồn thiệt buồn, cô ra về từ quán hẹn, anh không tiễn cô, chỉ ngồi đó đốt thuốc và thở một hơi dài. Cái đêm mưa đó như một dấu chấm hết cho cuộc tình hai năm đẹp như thơ, cô đã chia tay người con trai đầu tiên trong cuộc đời mình từ sau dấu chấm đó.
.
Anh chưa đi hết đất nước này, nên tự đặt ra câu hỏi, liệu rằng khi đã đặt chân lên hết mọi miền tổ quốc, thu vào tầm mắt trọn vẹn quê hương, có thể nào quên được cô không? Anh không tiếc mình vì sao đêm hôm đó không chạy theo và giữ cô ở lại trong lòng mình, anh không tiếc những ngày sau đó đã chẳng đến tìm và cho cô một vài lời hối lỗi, anh không tiếc thời gian xa cách vừa qua, anh chỉ tiếc thời gian đằng đẵng suốt dọc đời còn lại, anh sẽ là gì nếu không được trở về bên cạnh cô. Valentine cận kề, nụ cười tròn trĩnh trong trí nhớ anh ngày nào lại trở nên cồn cào và đay nghiến.
.
Đó là một ngày tháng hai miền nhiệt đới không hề oi bức. Trời rộng và cao, lòng cô cũng rộng mà sâu. Cô không mong mỏi ai đó đến và đo đặng chiều sâu trong lòng mình, cô chỉ mong người có khả năng lấp đầy khoảng trống của người trước đó. Hoá ra khi một người bước ra khỏi đời ta không phải là chấm hết, mọi thứ chỉ thực sự kết thúc khi khoảng trốn và sự tổn thương cũ được chữa lành. Đó là một ngày tháng hai miền nhiệt đới tươi nguyên như cô gái hai mươi ba đang rớt nước mắt đằng kia, trước mặt cô là một chàng trai với gương mặt hiền vừa quen vừa lạ. Anh gãi đầu rồi cười một nụ cười tội ơi là tội. Chỉ vậy thôi mà cô khóc, chắc bởi vì cô đã tìm được người lấp vào từ khoảng trống anh, người đó... không ai khác ngoài anh, một sự bù đắp vừa khít. Trên vai anh là chiếc giá vẽ quen thuộc, bên ngoài treo một bức tranh pensee tím. Loài hoa mà cô yêu mến.