... Đi đâu tôi cũng mang theo. Đôi khi cảm giác mệt mỏi vì nặng nề, nhưng quan trọng hơn vẫn là được yên tâm. Trời sài Gòn mưa điên lắm, muốn đến lúc nào là đến, vui thì cho mây đen gió rít, buồn thì đang nắng chang bỗng ào ạt mưa... Và tôi yêu cây dù nhỏ màu xanh của tôi biết mấy, lúc nào cũng im thin thít trong một góc ba lô, luôn cùng tôi khẽ khàng đi qua những phố dài có mưa lướt thướt, ướt thay cho tôi, lạnh thay cho tôi. Vậy mà tôi nỡ bỏ quên nó trong tay một người xa lạ... để mỗi con đường tôi về hôm nay cứ miên man nhớ về cây dù nhỏ màu xanh ấy, nôn nao hơn cả khi ngồi nhớ về một người nào đó...
... Sẽ sớm tìm lại được nhau thôi, mùa mưa vẫn còn dai dẳng, trên những tán phượng mùa hè, theo những trái chò nâu xoay xoay tít tắp, nơi loang loáng mặt đường sau giờ tan tầm đông nghịt người xe, và trong cả trái tim tôi, một kẻ khờ yêu mưa tha thiết. Sớm nay chợt hoảng hốt vì không tìm ra bé dù ở chỗ cũ, thì ra bé chỉ đang ở một nơi nào đó giữa lòng Sài Gòn này, nhưng sẽ là rất xa vì không có tôi ở đó. Thèm được tung tẩy cùng cây dù màu ngọc bích ấy đi ve vãn trời mưa, thấy mình ngạo nghễ hơn khối người đang chạy trốn cái ướt mưa vừa tới. Nhưng không có dù, tôi sẽ lại là một trong số những người đó, chẳng biết nấp vào đâu giữa bao la mưa gió trắng trời... Vì đó... còn là cả một kỷ vật tình yêu...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét