... Đêm luôn dịu dàng và ngọt ngào như thế. Không có những ồn ã còi xe, không có những con nắng chói chang bỏng rát, chỉ còn lại con người và mênh mông... Thì lúc đó, tôi thích những tin nhắn bay đêm hơn bất cứ lúc nào. Bóng tối, leo lét ánh sáng từ ngọn đèn đường tít tắp, lặng lờ một thứ âm thanh tĩnh mịch, chỉ ánh đèn cellphone của tôi là rực rỡ nhất. Tâm sự bay trong đêm, nhớ nhung bay trong đêm, và tôi muốn được vỗ về sau những bức bối ngày hạ. Đó là khoảng thời gian chỉ dành cho những ai ta gìn giữ nhất trên cõi đời này, nói với nhau vài lời cuối cùng trong ngày rồi nhắm mắt lại, ngủ thật sâu, thật nhẹ...
... Khuya, đừng gọi mà hãy nhắn tin cho tôi, tôi thích đọc những dòng chữ ấy và mường tượng ra cái cách mà bạn nói chuyện với tôi. Thật thú vị biết bao khi tôi biết rằng bạn đã suy nghĩ rất lâu để gửi cho tôi một tin nhắn, mỗi tin nhắn là một nụ hôn cuối ngày sâu hun hút. Không phải vì giá cước rẻ, cũng không phải để tránh nghẽn mạch, mà chẳng hiểu sao tôi lại trông chờ tiếng âm báo đến thế... lỗi là tại đêm thôi, mấy ai biết rằng đêm vẫn đang trôi tuy khẽ khàng mà chóng vánh. Và tôi muốn hết thảy thế gian này biết là... tôi thích thứ tình cảm bay đêm...

giây phút của riêng cõi lòng,chân thật và nhẹ nhàng!
Trả lờiXóa