... Cũng không rõ từ lúc nào mà tôi thấy mình yêu những bức ảnh tĩnh vật và cảnh vật, chỉ tĩnh vật và cảnh vật mà thôi... Những bức ảnh không hề có sự xuất hiện của con người, hình như là bình yên và tinh khôi hơn. Con người chỉ toàn sống để làm đau nhau và làm đau chính mình, vật vô tri thì không như vậy, chúng tồn tại lặng lẽ cạnh nhau, dù tẻ nhạt nhưng chí ít thì không tổn thương nhau như cái cách mà chúng ta vẫn thường làm để ruồng rẫy một ai đó. Và dù rằng đã qua rồi tuổi 20, tôi vẫn luôn tin rằng mọi thứ xung quanh mình đều có cảm giác...
... Có những bức ảnh tươi tắn khiến tôi không thể nào thôi nghĩ về một nụ cười, sống động và hài hoà như thể hàng vạn nụ cười; có những khung cảnh trầm buồn lạ lẫm nhưng dường như sao tôi thấy như mình đã bước qua rồi từng bậc rêu, từng mảng chiều quạnh vắng; có những sự cô đơn thắt lòng khi vạn vật trở nên chơ vơ quá giữa đời này... Giá như phải lựa chọn, tôi sẽ chọn sự im lặng, bởi sự phô trương nào cũng có cái giá của nó, im lặng trong chính bản thân mình để che chắn những bão giông, thì người... sẽ thôi vì tôi mà ray rứt mãi... Và tôi đã đặt trọn tim mình vào những khung hình lặng lờ như thế...
Hay lắm em àh!
Trả lờiXóaĐúng thật ..."Con người chỉ toàn sống để làm đau nhau và làm đau chính mình, vật vô tri thì không như vậy, chúng tồn tại lặng lẽ cạnh nhau, dù tẻ nhạt nhưng chí ít thì không tổn thương nhau như cái cách mà chúng ta vẫn thường làm..."
Anh mượn đọan viết này của em! Tks em!
Trả lờiXóa