ME

ME

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

chỉ những lạc lầm

... Trước những rào chắn của trái tim, em không cách gì bước tới được phía anh. Chắc bởi thế mà hôm nay mưa, mưa thật buồn và da diết. Không có khung cửa sổ ràn rụa mưa, không có những cành lá run rẩy trong gió thốc, kỷ niệm cũng không về tim cào xé... chỉ có em ngồi đây gõ vài dòng, vậy mà vẫn đủ để cảm thấy mình sắp trở thành rêu phong. Hình như em nghe người ta gọi đó là nhớ mong, phải... chính xác là những nhớ mong không tìm ra cội rễ. Lại một lần nữa đi lạc, ở bên ngoài tình yêu, em mới thấy yêu sao sống lưng mình, bên đây nghiệt ngã, bên ấy ngập ngừng... Tự dưng mà muốn dìm chết tháng 5 trong những tối rỉ rả mưa như thế này.

... Con gái luôn có vô vàn thứ vẩn vơ để mà suy nghĩ, rồi lại tự dày vò, rồi lại mò mẫm đi tìm một cách khởi đầu khác, thật khác... Như thể rằng hễ muốn là quên được. Mỗi ngày đi qua, mỗi đêm trôi qua, thả vào trong em muôn ngàn nỗi nhớ... không gặp anh, em thấy em không chống chọi nổi với chính mình. Thương một ai đó, nghĩa là không có chiều để quay về nữa, vậy thì em sẽ đi tiếp... cho đến khi nào có một người khác bảo em dừng lại. Khi đó, anh sẽ ở lại đây, mãi mãi ở lại đây, trong một góc mưa ẩm ướt diệu kỳ. Một số nhiều những sợi tóc giã biệt vào đêm, em nghe tình yêu mới hát một bài hát ru yên những lạc lầm vô tội...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét