Tôi cũng không hiểu rằng mình viết blog để mưu cầu điều gì. Lắm lúc là thói quen, lắm lúc cồn cào như một cơn nghiện, và cũng lắm lúc nó đóng vai điểm kết thúc để tôi tinh tươm một sự khởi đầu. Cảm ơn người đã mang blog đến với tôi, cho tôi thêm một chỗ để mà cười khóc. Tôi quen thêm nhiều người bạn mới qua những mặt nạ avatar, qua những dòng viết dung dị mà chẳng xác định được là bạn đang ngồi gõ nó ở nơi nào. Có cái comment đọc xong là muốn ôm thật chặt lấy người vừa out ra khỏi blog mình, nhiều lúc đúng, nhiều lúc trớt quớt mà vẫn nao lòng vì bạn đã đọc và sẻ chia.
Hồi trước còn hay viết nhảm, bây giờ hết rồi, tại nhìn qua nhìn lại thấy đời mình có gì vui đâu mà viết, mà viết ra rồi, đọc lại, thấy nhớ, thấy tiếc, thấy hiện tại không sánh bằng, thấy mình thêm cỗi cằn và u ám. Cái blog này đâu phải là một đường link mà khi tôi click vào đó thì bước qua hết những vướng mắc, đâu phải là một cái huyệt sâu để người ta chôn vào thứ gì không muốn nhớ, vậy mà sao cả tôi và họ đều luyến lưu hết thảy, đi ra đi vào đặt những cột mốc nỗi niềm, chẳng dám nghĩ đến điều gì xa xỉ như sự cảm thông hay là đồng điệu. Và... tôi đã gọi đó là : quyển nhật ký nhiều người viết...
P.S : tôi viết cho mình và vô vàn những vòng tay ôm ảo...




















