ME

ME

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

những trang tình nhớ

Tôi cũng không hiểu rằng mình viết blog để mưu cầu điều gì. Lắm lúc là thói quen, lắm lúc cồn cào như một cơn nghiện, và cũng lắm lúc nó đóng vai điểm kết thúc để tôi tinh tươm một sự khởi đầu. Cảm ơn người đã mang blog đến với tôi, cho tôi thêm một chỗ để mà cười khóc. Tôi quen thêm nhiều người bạn mới qua những mặt nạ avatar, qua những dòng viết dung dị mà chẳng xác định được là bạn đang ngồi gõ nó ở nơi nào. Có cái comment đọc xong là muốn ôm thật chặt lấy người vừa out ra khỏi blog mình, nhiều lúc đúng, nhiều lúc trớt quớt mà vẫn nao lòng vì bạn đã đọc và sẻ chia.

Hồi trước còn hay viết nhảm, bây giờ hết rồi, tại nhìn qua nhìn lại thấy đời mình có gì vui đâu mà viết, mà viết ra rồi, đọc lại, thấy nhớ, thấy tiếc, thấy hiện tại không sánh bằng, thấy mình thêm cỗi cằn và u ám. Cái blog này đâu phải là một đường link mà khi tôi click vào đó thì bước qua hết những vướng mắc, đâu phải là một cái huyệt sâu để người ta chôn vào thứ gì không muốn nhớ, vậy mà sao cả tôi và họ đều luyến lưu hết thảy, đi ra đi vào đặt những cột mốc nỗi niềm, chẳng dám nghĩ đến điều gì xa xỉ như sự cảm thông hay là đồng điệu. Và... tôi đã gọi đó là : quyển nhật ký nhiều người viết...

P.S : tôi viết cho mình và vô vàn những vòng tay ôm ảo...

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

hết

Những ngọn đồi hết yêu không còn bảng lảng

Gối đầu nhau, cong vách đá ngượng ngùng

Chuyện buồn giờ gửi lại phía không trung

Sao nghe toạc một buổi chiều rướm máu

...

Người ta hết yêu, người ta sầu rồi khóc

Bạc mắt nhìn, bạc cả lòng nhau

Cơn say sóng giờ tìm ở nơi đâu

Đôi ba bận hẹn ai ngoài thềm vắng

...

Em và anh hết yêu, sao ngày còn rơi nắng

Phải mưa xuống thật nhiều để rửa mắt em trong

Gạt tên yêu dấu này bằng một nét rêu phong

Em nhón gót... chiếc hôn nồng đang khép...

 

 

--------

P.S : thơ viết cho mình ở quãng cuối đoạn tình...

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

tuổi ấy lắm nỗi yêu thương

Mới ngày nào tôi còn hân hoan gọi tháng 8 về mà bây giờ đã là ngày 26... Bọn nhỏ đã lại xúng xính trong những chiếc áo trắng tinh, đến trường, đi học. Khi không mà những rạo rực đầu năm học mới cũng lây cả sang tôi, những vòng quay xe đạp uốn cong nỗi nhớ tôi và biết bao gương mặt tươi tắn màu váy ca rô kia nữa, hết thảy đều làm nhói lên trong tôi một nỗi buồn vô biên vô hạn. Thời hoa bướm ấy nay đâu... Hồi tôi còn nhỏ đã nghe người ta nói về sự nuối tiếc, vậy mà vẫn không thể ngờ rằng cái chữ tiếc nó lại dai dẳng và hao hụt cả đời người thế này.

Càng ngày càng thấy quý thuở thiếu thời của mình. Quý luôn giờ thể dục ban chiều, cứ canh cho thầy quay mặt đi là nhào lên đá đít thằng lớp trưởng, rồi nó hận, nó bắt cả lũ đứng khởi động lâu thiệt là lâu; quý giờ Hoá lôi giấy nháp ra làm thơ giữa bao nhiêu đứa đang bù đầu với bazơ axit; quý cả cái giờ sinh hoạt chủ nhiệm bắt thầy tôi ngồi kể những chuyện tình... Vậy mà tôi xa màu áo trắng ấy cũng ngót nghét 4-5 năm, mới có chừng ấy thời gian mà sao thấy như mình đã dạt vào một bến bờ nào bon chen lắm. Nhưng tôi hạnh phúc và tự hào lắm lắm vì mình được đi qua quãng đời học sinh thật non nớt, thật nhiệt thành, thật tím và nhiều mơ ước. Lâu lâu vẫn tạt qua thăm thầy cô cũ, bạn bè xưa, tự thấy mình lầm lỗi...

P.S : tôi viết cho mình và cho những phấn trắng, bảng đen, bục giảng...

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

cái chết trong tiềm thức

Đêm qua, một đêm hiếm hoi em không nằm mơ thấy bất cứ thứ gì. Hơi lạnh chếnh choáng từ máy điều hoà thổi những thứ vô hình vào trong giấc mơ em, vắng tênh và trống rỗng. Chỉ kịp nhớ rằng mình đang lơ lửng giữa những tình cảm, giữa những nụ cười đan xen ràng buộc lẫn nhau, giữa những tuyệt vọng chưa tìm thấy lối ra. Và rồi em chênh vênh... Hay thật, em thích từ chênh vênh, nhưng em ơi, em cần phải tìm lại sự cân bằng cho em và những ai chung quanh em. Khi niềm tin tựa hồ đang bị lung lạc, là khi em phải lấy hết sự mạnh mẽ trong con người ra mà đối kháng, đối kháng với nỗi cô đơn, đối kháng với chính sự bất trị đang lớn dần trong em...

Chỉ một vài chuyện cỏn con, vặt vãnh đã làm em hoang mang. Trời ơi giá đừng có cái siết tay quá chặt đó thì em đã có thể miễn cưỡng ra về. Ngoan ngoãn và chịu đựng. Cuộc sống này đầy mưa và trơn tuột, em thấy mình thiếu rất nhiều can đảm để có thể vượt qua. Em đi tìm một cái cân để hài hoà lại cảm xúc của mình, để bôi vẽ lên bức tranh của em một màu sắc khác, để môi cất lên một câu hát khác, sáng trong và đầy tràn tin tưởng. So với hôm nay, ngày hôm qua sẽ chỉ là một đứa con nít mà thôi, hôm qua chưa bao giờ lớn...

P.S : em viết cho mình và cái chết rơi ta từ trong tiềm thức... hôm qua...

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

first time

Ngày cháy trong cái nắng mùa thu, tự dưng tôi nghĩ đến câu chuyện của một nữ diễn viên trẻ từ chối nhận vai chỉ vì muốn giữ lại nụ hôn đầu tiên của mình, phải giữ lại đến lúc cô ấy gặp được người đàn ông mà cô ấy thực sự yêu. Và tôi nghiền ngẫm về những thứ thuộc về lần đầu tiên... Thì lần đầu, lúc nào cũng mang một ý nghĩa trang trọng và lộng lẫy, lúc nào cũng đầy tràn xúc cảm nôn nao và hồi hộp, lúc nào cũng là một nỗi ám ảnh, đôi khi vô lý mà trôi suốt cuộc đời. Có lẽ là vì những trải nghiệm mới mẻ mà dư chấn về những lần đầu tiên, đè nặng và mãi hoài vương vít trong nỗi nhớ của con người...

Tôi nhớ lần đầu tiên ngồi nhìn thầy gảy ghi ta hát "Đừng xa em đêm nay" của Đức Huy, trái tim trẻ thơ nhỏ bé không hiểu vì lẽ gì mà thấy thương thầy vô hạn; tôi nhớ lần đầu tiên chạy mưa ở giữa Sài Gòn, không phân biệt nổi đâu là mưa đâu là nước mắt, nhớ mưa ngoại thành khôn xiết; tôi nhớ lần ngồi tỉ mẩn viết lá thư tay đầu tiên, những câu chữ ngượng ngùng khiến cho câu chuyện tình vừa viết ra bỗng trở nên lộn xộn, và ngày hôm sau người đó chìa tay ra nhận nó với một nụ cười hiền, rất hiền... Tiếp sau đó, cho dù có miên man, cho dù có nồng nàn thế nào thì vẫn chỉ là hàng thứ... Lúc nào tôi cũng dành trọn một lối riêng, để từ trong quá khứ... những lần đầu cùng với kỷ niệm quay ngược về thăm...

P.S : tôi viết cho mình và biết bao nhiêu tháng ngày tuổi trẻ da diết và ngọt lành...

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2009

nói lời thinh lặng

Tiếng bước chân và sự thật về những chiếc lá rơi... Khi nỗi chờ mong trở thành khờ khạo, người ta vẫn hay huyễn hoặc mình vào những thứ gì đó tương tự, giống như những chiếc lá đang lạo xạo ngoài kia, ngơ ngác và có chút tàn nhẫn. Còn em, kể cả một phút giây bọc đường cũng không có đủ để mà tự huyễn hoặc về những ngọt ngào. Sự thinh lặng đôi lúc khiến em bức bối, con đường quá dài đôi lúc khiến em quên mất mình đang đi đâu, tiếng cười nói nhộn nhịp chung quanh đôi lúc làm em thấy tủi hờn vì vẫn đang ngồi ở đó một mình. Anh thôi dành cho em đôi ba lời nói mật đường, thì em nên vịn vào đâu để mà tiếp tục..??

Em lo sợ rằng đến một lúc nào đó sự đợi chờ muộn màng sẽ trở nên thừa thãi. Người ta vẫn hay triết lý về những người biết sống kiên nhẫn, nhưng nếu đến một lúc nào đó chỉ còn lại một chút ân tình đã đôi lần quá vãng qua vai, một chút giật nảy khi vô tình hai làn da chạm vội, một chút hơi sương còn đọng trong chiếc bình cắm những bông hoa đã héo, tất cả chỉ còn là một chút... ta không đủ sức tìm đường về với nhau. Vẫn ngại ngần trước khi làm một điều gì đó như là một nụ hôn chia tay, giá như đã có thể phóng khoáng như những gì em nghĩ...

P.S : em viết cho mình và thứ hương vị đang thoáng chốc nhạt dần...

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

phiên tình buồn em uống nốt giọt nghiên[g]

Trong entry này, tôi sẽ gọi cô bạn ấy là PN, đơn giản theo cái cách mà cô ấy thích. Nếu như trên cuộc đời này quả thực là có định mệnh thì tôi và PN đang ở trong cái định mệnh đó. Chúng tôi gặp và dính lấy nhau, bổ khuyết và thêm thắt thêm hương vị cho chính bản thân mình. Riêng tôi, sau hết thảy những gì đã trải qua, không biết phải gọi chúng là gì, kỷ niệm, hay ký ức, hay là sự khăng khít... hết thảy dường như đều không đủ và chẳng là nghĩa lý gì. Một tình bạn, một mối quan hệ rất lạ, có thể khiến cho mọi ràng buộc trở thành sợi dây được nới lỏng, khiến cho những nụ cười trong ngần và trở nên thường trực, khiến cho nước mắt có khi rỉ rả có lúc vỡ oà, thế là mọi ngôn từ thành ra yếu đuối hơn bất cứ lúc nào.

 

 

Photobucket

 

 

Photobucket

 

 

PN yêu nhạc Trịnh. PN không là nến mà là thứ quầng sáng ấm nồng bao trùm trên ngọn sáp khao khát cháy, bí ẩn và đầy mộng mị. PN không là mùa xuân mà là thứ cảm giác ngọt ngào và tràn trề, như là tiếng hát chào ngày mới, như là hoa trên những ngọn đồi. Mà PN vẫn đôi lúc bất mãn, cô đơn, se thắt. Cuộc sống là một cuộc trả nợ, PN trả nợ cho hết thảy những tình cảm mà mỗi mốc thời gian là một lần lấn cấn và khó nhọc lắm mới có thể bước qua, bước qua rồi vẫn thấy lòng mình rơi rớt lại. Với tôi, PN là một cô bạn chưa hoàn hảo vì ta còn chưa cùng nhau đi trọn hết tháng ngày. Chắc là sẽ chẳng có đại dương nào chảy giữa bọn mình đâu, phải không nè, PN..??

P.S : tôi viết cho mình và một người đã thân quá rồi nên xưng hô thế này thật ngại...

 

 

Photobucket

 

 

 

Photobucket

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

bao la chiều...

Con bé nghiêng đầu khẽ cười rồi chạy vụt mất sau khi tôi đặt vào tay nó một nụ mười giờ cuối ngày tím ngắt. Tôi cứ ngây người ra, lại một buổi chiều nữa đang trôi, con bé giống như tôi ngày xưa, háo hức nhảy oà vào lòng hoàng hôn thanh khiết. Và buổi chiều ngoại ô thì càng đặc biệt hơn hết thảy, với tôi, với những con người sống lầm lũi ở cái thị trấn bé xíu này, với biết bao nhiêu nỗi lòng hoang hoải, ray rứt giữa ra đi và trở về... Thời khắc mà ánh sáng di cư và bóng đêm gõ cửa, đó là cái thứ cảm giác nao lòng mà lần nào đứng trước nó tôi cũng nghe đôi chân mình thôi không mỏi mệt.

Đến tận bây giờ tôi vẫn hay ra đứng hóng gió mỗi chiều cuối năm, khoan khoái mặc gió loà xoà quanh mình, không biết là hít phải thứ mùi hương gì mà tôi cứ khăng khăng gọi đó là gió Tết, là chiều Tết. Cứ ước gì được dang tay thật rộng giữa đồng, thu nhặt hết mùi cỏ, mùi bùn, mùi của những âm thanh lọc cà lọc cọc trên con đường đất gồ ghề, mùi của buổi chiều miên man phả vào trong ký ức. Phải ra đi khỏi Sài Gòn náo nhiệt thì mới tìm thấy yên bình, tránh xa những chiều tan tầm đắt đỏ không gian. Không tinh tươm như buổi sớm, không oi nồng như ban trưa, không mịt mùng như đêm tối... nhưng có rất nhiều cám dỗ luôn khiến chúng ta phải căng hết giác quan lên mà tận hưởng...

P.S : tôi viết cho mình và những ai tha thiết gọi chiều...

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

một mùa thu, một tình yêu

Ngoài hiên cũ, em thấy mùa thu. Giá mà em còn để tóc dài như ngày xưa, chắc sẽ là một bức tranh dịu dàng quá đỗi, có em, mùa thu và những chiếc lá cuối cùng. Em thì không có chút khiếu hội hoạ nào nên những gì em có thể chỉ là vài ba nét chì nguệch ngoạc, chai sần, vụng về... Em chợt nhớ anh, chỉ một con người bình thường như bao nhiêu người khác mà sao làm tim em chộn rộn thế. Lys nói với em, chẳng có gì đáng cười khi ta đâm sầm vào một người nào đó và rồi yêu người ấy... định mệnh bắt đầu... Thế này thì có phải là yêu không hở chị..??

Anh dắt em đi qua những ngã đường ngợp gió thoảng mùi hoa, anh chỉ cho em biết thế nào là nỗi nhớ vô biên lăn dài mỗi đêm khó ngủ, anh một cách muộn màng cho em thấy đôi tay rám gầy nhưng đủ uy lực để chở che. Trong tim em có một quyển album vô hình, chỉ để lưu lại những lời nồng nàn, những khoảnh khắc đẹp dù rất ngắn ngủi vẫn làm cho em tiếc mãi. Nhiều lần em cố gắng nhìn thẳng vào anh, lục tung trong mắt anh tìm một chút cảm nhận tương đồng, chỉ của riêng chúng ta... Em thấy mình bỗng dưng trẻ lại, không quá dặt dè như cái tuổi dậy thì, nhưng là nhẹ bẫng và nồng nàn của một tình yêu 22... Mùa thu về, ước anh, ước tất cả...

P.S : em viết cho mình và thời khắc bước qua dấu chân cuối cùng của một mùa hè...

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

tôi ở giữa chúng ta

Trên nhân gian này, tôi yêu quý nhất con người và sợ hãi nhất cũng chỉ có con người. Có cần thiết phải để những vị kỷ, những nhỏ nhen chen vào giữa chúng ta? Có cần thiết phải dằn xé nhau vào những xô bồ? Có cần thiết phải tước đoạt hết những gì người khác có? Ôi con người bao dung là thế mà cũng rạch ròi là thế... Tôi đọc được ở đâu đó một câu thế này: dù sao đi nữa thì em ơi, hãy đừng sợ hãi con người... tôi đã ngồi tấm tắc khen mãi cái câu này, mà sao giờ đây tôi lại trở nên dè chừng trước mọi người đến vậy. Không muốn một lần nữa bị tổn thương, thực sự không muốn...

Có những loại người mà tính cách, lòng dạ, trắng đen thế nào lộ rõ hết lên khuôn mặt, lên dáng người, cái nhíu mày và cả giọng nói. Chỉ biết là tôi không thể nào chịu nổi một người "độc" như vậy ngay bên cạnh mình, thế mà vẫn phải sống cùng nhau dưới một vòm trời, thở cùng nhau một bầu khí quyển, cùng bị chụp mũ vào cái chung gọi là con người. Chưa từng nghĩ mình sẽ ghét đến tức tưởi một ai đó như mức độ này... Tôi đã học thêm một bài học về những cái xương trong cuộc sống, về cách bảo vệ bản thân đúng lúc trước khi bị kẻ khác dìm xuống, về một bộ mặt khác nữa của chúng ta. Trời ơi sao lại bắt tôi phải viết một entry đen đúa và chẳng lãng mạn chút nào.

P.S : tôi viết cho mình và thế giới khác của những mưu toan...

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

thì cứ vô tư

Em đi ngang qua quán cũ, len lén nhìn vào chỗ ngồi ấy, bất giác một sự trống trải thổi ào qua vai... Vẫn những bông hoa màu nắng trong chiếc lọ thuỷ tinh, vẫn hai chiếc ghế im lìm ngồi đối diện với nhau, vẫn cái không gian khuất mờ trong góc quán, những tưởng chẳng có gì là thay đổi... muốn một cái thở dài gom hết yêu dấu trên trần gian này! Phải chi mà em đừng biết bất cứ điều gì, cứ lơ ngơ ngờ nghệch, không hiểu và không quan tâm. Nhưng một số thứ không vui cứ quá gian hoài cái đầu hay suy nghĩ của em, chúng khiến em buồn hoài dù ngoài kia trời có rắc hạt mưa nào đâu...

Em vẫn ở đây, giữa cuộc đời này, mà cuộc đời thì hình như đã quên mất em, em cảm nhận được từ những cuộc vui nổ trời nổ đất, từ chốn nào còn đọng lại dư hoan, từ nụ cười toét toe, hiền lành và mãn nguyện ở rất xa... rất xa nơi em đang đứng. Chúng ta tồn tại song song... Có quá nhiều thứ để lo toan mà sao em vẫn có thời gian để ngồi nghĩ một cách lung lạc như thế này..?? Nếu người ta đã cố gắng không đề cập đến thì em cứ lờ đi, vờ như là mình lơ ngơ thật, và người ta lại thấy em cười như là chúng ta đã cùng với nhau. Duy chỉ có ngày là còn bức bối vì những thứ tự em suy diễn rồi tự em giận hờn. Thôi thì em hãy dịu dàng, như là cỏ hoa...

P.S : em viết cho mình và những niềm vui lượm lặt từ sự đánh rơi của người khác...

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009

thời vội

Đã quá cái ngưỡng trẻ vị thành niên từ lâu lắm rồi mà sao đến tận bây giờ tôi vẫn thấy sợ những cái hộp công sở. Cứ tầm 8 giờ sáng là lũ lượt đổ nhau vào dòng xe cộ rối nùi, mất hút trong những toà nhà rì rì tiếng máy điều hoà, rồi đến xế chiều lại vác cặp về cùng khuôn mặt bơ phờ u ám, lại lách qua những con đường người ngợm cứng ngắc, tới nhà ăn chút gì đó rồi bẹp dí luôn trên giường... hết ngày... Chưa hít phải mà đã ngán ngẩm cái mùi công sở.

Con người đã có quá ít thời gian để yêu đương, để nằm trườn ra sàn hí hoáy vạch kế hoạch cho một buổi hẹn hò, để lê la tìm mua tặng nhau những món quà, những bất ngờ, những nụ cười tươi mới... Thế mà vẫn phải chịu đựng cái lịch trình 8 tiếng cô đơn và đầy bụi bặm, lúc nào cũng mong chờ đến cuối tháng, hớn hở chui vào mấy cái hộp ATM. Sài Gòn lướt nhanh đến chóng mặt, người Sài Gòn thèm được hoạt động như những con sóng, chăm chỉ đuổi nhau vào bờ, và đập vào bãi đá, và ý oàm, và vỡ tung trắng xoá, rồi quay về nuôi dưỡng một đợt khác dữ dội hơn. Càng ngày thì thú vui ngắm trăng ngày càng trở nên xa xỉ ở cái đô thị này...

P.S : tôi viết cho mình và một chút Sài Gòn đang gắng níu lại trong ký ức...

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

rìa...

Nhất thiết phải trải qua những tình yêu không đáp trả mới thấy quý cái mà mình đang có. Quyển nhật ký của tôi giờ đã có tên **, tôi viết nó một cách tỉ mỉ và nâng niu hơn cả chính cái tên của mình, rồi tự mỉm cười như một con bé mới lớn khi nhìn hai cái tên đặt cạnh nhau. ** ơi, ** có vui không vậy..?? Sống hơn 20 năm, tôi thấy mình quá hời khi yêu nhiều người như thế, mặc dù hầu như chẳng ai chịu đến với tôi, chẳng ai vẩn vơ ghép tên tôi vào vài ba trò bói toán dớ dẩn.

Tôi hiểu rõ cảm giác của một kẻ đứng ở bên rìa, lắm lúc uất ức cực độ... nổ tung thành ra tiếng khóc, tôi hiểu rõ sự đáng sợ cửa những tối cô đơn, chỉ có gió, mưa và câu hát buồn trôi chậm chạp trong bầu không khí đặc quánh hơi thở của bản thân... và tôi hiểu rõ cái giá của sự chờ đợi, biết yêu đúng người, biết nhớ đúng người, đừng bao giờ mặc cả dù chỉ là một chút yêu thương vốn dĩ chưa từng dành cho mình. Nếu không còn nữa những tình cảm đơn phương, cuộc sống sẽ óng ả hơn, ít nhất thì cũng không ai phải nặng lòng vì mấy mối tình thiên thu đi lạc... Tôi viết cho mình, khai tử hết những lần đã bước hụt chân... vĩnh biệt...

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009

bài ca tháng tám

Cuối cùng thì tháng tám cũng về với mùa thu vương nắng

Cuối cùng thì câu hát cũng đã thôi buồn,

Khúc jazz đêm không có chỗ cho những rập khuôn

Mùa cũng vội, em hiền hoà cũng vội...

.

Trái tim về với nhịp bình yên không lối

Nhún nhảy điệu gì như điệu tinh khôi

Em thấy ngón tay mình chạm vào một làn môi,

Thời gian nín thở... ngược vào trong trí nhớ

.

Em về với anh sau rất nhiều bỡ ngỡ

Cứ như lần đầu từ vạn kiếp loanh quanh

Không còn sợ điều gì đó mong manh

Ta cùng đợi phố thưa thành phố ấm...

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

dốc ngược một cõi riêng tư

Những buổi cafe, những ánh nhìn, những sự im lặng, những ly bia đắng chát, những đêm nến chập chờn, những buồn vui trong từng câu nói... Đành rằng ai cũng có điều bí mật cho riêng mình, nhưng nếu được xin hãy sẻ chia. Nếu là em của vài ba năm về trước... ok, khúc mắc này là của em, nỗi nhớ nhung tha thiết một người mà em không dám chắc rằng sẽ mảy may nhớ đến mình trong một ngày nhiều gió như thế này, kể cả cái thứ cảm giác xôn xao mỗi lần chạm vào ánh mắt đó, cho dù là dở hơi thì cũng là của em nốt. Nếu là ngày xưa, em không mong mình sẽ tìm được ai và cũng không cách gì dốc ngược thành lời bộc bạch... Cứ thế mà lòng em ứ tràn, giống như một tên cuồng tốc độ gặp phải một chiếc xế cà tàng, không cách gì thoả được. Ừ chiếc xế cà tàng, nghĩa là 1,2,3...n rào cản...

Em bây giờ khác rồi, không thể nào giữ những thứ đen ngòm trong lòng mãi được, khi có ai thực sự muốn lắng nghe, khi không ai mỉa mai những thứ vụn vặt mà em sắp nói, khi còn thừa một cái siết tay lay nhẹ [mà không, chỉ một cái gật đầu để em biết mình được cảm thông là đủ]... Rồi sau đó lại thấy thấm thía, chúng ta có thể gầy dựng nên những toà cao ốc khổng lồ, có thể vượt qua đại dương biển hồ tít tắp, có thể có một vẻ ngoài hào nhoáng hay lạnh lùng... rốt cục thì vẫn là những thực thể yếu đuối, chúng ta vẫn ngã gục trước nhau, thêm chút chơ vơ nữa là sẽ trôi đi mất... Entry của một kẻ lãng mạn, thích xoã tóc, mê đi lang thang, yêu hoa hồng vàng, muốn được nói và sẵn sàng để làm một cái máy ghi âm...