ME

ME

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009

thời vội

Đã quá cái ngưỡng trẻ vị thành niên từ lâu lắm rồi mà sao đến tận bây giờ tôi vẫn thấy sợ những cái hộp công sở. Cứ tầm 8 giờ sáng là lũ lượt đổ nhau vào dòng xe cộ rối nùi, mất hút trong những toà nhà rì rì tiếng máy điều hoà, rồi đến xế chiều lại vác cặp về cùng khuôn mặt bơ phờ u ám, lại lách qua những con đường người ngợm cứng ngắc, tới nhà ăn chút gì đó rồi bẹp dí luôn trên giường... hết ngày... Chưa hít phải mà đã ngán ngẩm cái mùi công sở.

Con người đã có quá ít thời gian để yêu đương, để nằm trườn ra sàn hí hoáy vạch kế hoạch cho một buổi hẹn hò, để lê la tìm mua tặng nhau những món quà, những bất ngờ, những nụ cười tươi mới... Thế mà vẫn phải chịu đựng cái lịch trình 8 tiếng cô đơn và đầy bụi bặm, lúc nào cũng mong chờ đến cuối tháng, hớn hở chui vào mấy cái hộp ATM. Sài Gòn lướt nhanh đến chóng mặt, người Sài Gòn thèm được hoạt động như những con sóng, chăm chỉ đuổi nhau vào bờ, và đập vào bãi đá, và ý oàm, và vỡ tung trắng xoá, rồi quay về nuôi dưỡng một đợt khác dữ dội hơn. Càng ngày thì thú vui ngắm trăng ngày càng trở nên xa xỉ ở cái đô thị này...

P.S : tôi viết cho mình và một chút Sài Gòn đang gắng níu lại trong ký ức...

2 nhận xét:

  1. Chị thì 10 tiếng đây. Bỏ quên thói quen la cà cafe, ngấm nghía phố phường, hít gió trời, tung tẩy với nắng...lâu quá rồi. Không biết khi nào...lập trình lại cái lịch thời gian!

    Trả lờiXóa
  2. thì chỉ là gắng níu lại mà thôi!

    nhưng, sống là chọn niềm vi, khoảnh khắc của riêng mình. khi còn biết thả trôi con chữ nên những dòng này, thì biết là, e vẫn còn chưa đủ vội như thời cuộc. vẫn còn biết giữ những khoảng lắng, tân hưởng đời, yêu đời. vậy thì, cũng tốt lắm rồi Quăng ạ!

    tự mình chậm một chút nhịp sống, đôi khi, để bù trừ vậy. chỉ biết làm thế thôi, để giữ những tin yêu lòng mình bớt xô bồ, chả còn jì hơn...

    Trả lờiXóa