
Ngoài hiên cũ, em thấy mùa thu. Giá mà em còn để tóc dài như ngày xưa, chắc sẽ là một bức tranh dịu dàng quá đỗi, có em, mùa thu và những chiếc lá cuối cùng. Em thì không có chút khiếu hội hoạ nào nên những gì em có thể chỉ là vài ba nét chì nguệch ngoạc, chai sần, vụng về... Em chợt nhớ anh, chỉ một con người bình thường như bao nhiêu người khác mà sao làm tim em chộn rộn thế. Lys nói với em, chẳng có gì đáng cười khi ta đâm sầm vào một người nào đó và rồi yêu người ấy... định mệnh bắt đầu... Thế này thì có phải là yêu không hở chị..??
Anh dắt em đi qua những ngã đường ngợp gió thoảng mùi hoa, anh chỉ cho em biết thế nào là nỗi nhớ vô biên lăn dài mỗi đêm khó ngủ, anh một cách muộn màng cho em thấy đôi tay rám gầy nhưng đủ uy lực để chở che. Trong tim em có một quyển album vô hình, chỉ để lưu lại những lời nồng nàn, những khoảnh khắc đẹp dù rất ngắn ngủi vẫn làm cho em tiếc mãi. Nhiều lần em cố gắng nhìn thẳng vào anh, lục tung trong mắt anh tìm một chút cảm nhận tương đồng, chỉ của riêng chúng ta... Em thấy mình bỗng dưng trẻ lại, không quá dặt dè như cái tuổi dậy thì, nhưng là nhẹ bẫng và nồng nàn của một tình yêu 22... Mùa thu về, ước anh, ước tất cả...
P.S : em viết cho mình và thời khắc bước qua dấu chân cuối cùng của một mùa hè...
dịu dàng thế này, mà "anh" có biết hay không?
Trả lờiXóaquăng nhỉ?! :">
thu mới bình yên, và ước những điều ước sẽ về thật gần, quăng nhé!
Tóc không còn bay trong gió
Trả lờiXóaKhi mỗi độ thu về..
Em thấy mình miên man nhớ
Một người nơi phương xa!
@ anh Cuong : entry của em làm anh "tức khẩu thành thơ" hả ^^
Trả lờiXóaCứ gọi "ngày cũ", "người cũ" "kỷ niệm" ko cũ và "tình yêu" ko cũ ...thế này, thấy tâm hồn mình..đẹp lạ, Quăng em nhỉ?
Trả lờiXóa