Mới ngày nào tôi còn hân hoan gọi tháng 8 về mà bây giờ đã là ngày 26... Bọn nhỏ đã lại xúng xính trong những chiếc áo trắng tinh, đến trường, đi học. Khi không mà những rạo rực đầu năm học mới cũng lây cả sang tôi, những vòng quay xe đạp uốn cong nỗi nhớ tôi và biết bao gương mặt tươi tắn màu váy ca rô kia nữa, hết thảy đều làm nhói lên trong tôi một nỗi buồn vô biên vô hạn. Thời hoa bướm ấy nay đâu... Hồi tôi còn nhỏ đã nghe người ta nói về sự nuối tiếc, vậy mà vẫn không thể ngờ rằng cái chữ tiếc nó lại dai dẳng và hao hụt cả đời người thế này.
Càng ngày càng thấy quý thuở thiếu thời của mình. Quý luôn giờ thể dục ban chiều, cứ canh cho thầy quay mặt đi là nhào lên đá đít thằng lớp trưởng, rồi nó hận, nó bắt cả lũ đứng khởi động lâu thiệt là lâu; quý giờ Hoá lôi giấy nháp ra làm thơ giữa bao nhiêu đứa đang bù đầu với bazơ axit; quý cả cái giờ sinh hoạt chủ nhiệm bắt thầy tôi ngồi kể những chuyện tình... Vậy mà tôi xa màu áo trắng ấy cũng ngót nghét 4-5 năm, mới có chừng ấy thời gian mà sao thấy như mình đã dạt vào một bến bờ nào bon chen lắm. Nhưng tôi hạnh phúc và tự hào lắm lắm vì mình được đi qua quãng đời học sinh thật non nớt, thật nhiệt thành, thật tím và nhiều mơ ước. Lâu lâu vẫn tạt qua thăm thầy cô cũ, bạn bè xưa, tự thấy mình lầm lỗi...
P.S : tôi viết cho mình và cho những phấn trắng, bảng đen, bục giảng...

rất nhiều nỗi yêu thương!
Trả lờiXóayêu lắm!
thik entry này của e! :)
Trả lờiXóakhì :)
Trả lờiXóarất giản dị và trong sáng, ôi cái tuổi ấy... anh nhỉ ^^
Nhớ quá một thời áo trắng đã đi qua...
Trả lờiXóacũng có chút dính dáng đến entry màu trắng, nhỉ :D
Trả lờiXóa