Em đi ngang qua quán cũ, len lén nhìn vào chỗ ngồi ấy, bất giác một sự trống trải thổi ào qua vai... Vẫn những bông hoa màu nắng trong chiếc lọ thuỷ tinh, vẫn hai chiếc ghế im lìm ngồi đối diện với nhau, vẫn cái không gian khuất mờ trong góc quán, những tưởng chẳng có gì là thay đổi... muốn một cái thở dài gom hết yêu dấu trên trần gian này! Phải chi mà em đừng biết bất cứ điều gì, cứ lơ ngơ ngờ nghệch, không hiểu và không quan tâm. Nhưng một số thứ không vui cứ quá gian hoài cái đầu hay suy nghĩ của em, chúng khiến em buồn hoài dù ngoài kia trời có rắc hạt mưa nào đâu...
Em vẫn ở đây, giữa cuộc đời này, mà cuộc đời thì hình như đã quên mất em, em cảm nhận được từ những cuộc vui nổ trời nổ đất, từ chốn nào còn đọng lại dư hoan, từ nụ cười toét toe, hiền lành và mãn nguyện ở rất xa... rất xa nơi em đang đứng. Chúng ta tồn tại song song... Có quá nhiều thứ để lo toan mà sao em vẫn có thời gian để ngồi nghĩ một cách lung lạc như thế này..?? Nếu người ta đã cố gắng không đề cập đến thì em cứ lờ đi, vờ như là mình lơ ngơ thật, và người ta lại thấy em cười như là chúng ta đã cùng với nhau. Duy chỉ có ngày là còn bức bối vì những thứ tự em suy diễn rồi tự em giận hờn. Thôi thì em hãy dịu dàng, như là cỏ hoa...
P.S : em viết cho mình và những niềm vui lượm lặt từ sự đánh rơi của người khác...

Vẫn là căn bệnh "hoài niệm" ngày nào phải không em? Nhưng nó đẹp lắm và chưa bao giờ đẹp hơn thế. Đôi khi chị thấy chị ở trong em, những cái rất xưa xa, mà cũng quá gần. Đôi khi tay muốn níu lại cho gần nhưng càng níu càng xa. Đôi khi cũng tự nghĩ vẩn vơ rồi giận hờn vô cớ...chính mình, vì có ai để mình giận đâu, mà giận thì người cũng không biết. Vậy đó. Cuộc đời.
Trả lờiXóa.chị... em hay hờn nhưng cũng chóng quên, chắc vì thế mà cũng dễ thở. Quá khứ đẹp, đáng để hoài niệm, há chị :)
Trả lờiXóaBệnh này ko fải ai cũng có đc, muốn cũng ko đc em à, hehe, chị em mình [có cả Jêra]nên mừng vì mình ko muốn lại có! add yahoo chị nhé: closefriend04_18_09
Trả lờiXóalại là tiếng lòng của cô nàng đa cảm để tự an mình đây mà .............!!!
Trả lờiXóaCó những điều nên bớt nghĩ lại thì sẽ bớt mệt lòng hơn langquang nhỉ ?
"em cảm nhận được từ những cuộc vui nổ trời nổ đất, từ chốn nào còn đọng lại dư hoan, từ nụ cười toét toe,
hiền lành và mãn nguyện ở rất xa... rất xa nơi em đang đứng. Chúng ta tồn tại song song...
Có quá nhiều thứ để lo toan mà sao em vẫn có thời gian để ngồi nghĩ một cách lung lạc như thế này..?? "
Như câu này theo K hiểu ..........đây là tâm trạng khi ghen của 1 cô nàng nào đó nhỉ ?
Lần này hi vọng đoán hụt..........hihihihi!