ME

ME

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

cho P. lần nữa

Thời gian... không thay đổi được nét cười đó của P. Cho dù là bao nhiêu cô gái, bao nhiêu lần trầy trật, P. vẫn cười với em như thế... cảm ơn P. vì điều bình thường đó. Em đã mong mỏi một cuộc hẹn như thế này từ rất lâu rồi. Một cuộc hẹn hoàn hảo, không nước mắt, không ngượng ngần, không cả sự lởn vởn của những hẹn hò quá khứ... chỉ có chúng ta, và mùa mới nồng nàn. Tóc P. dài hơn trước, da ngăm hơn trước, ốm hơn trước, nói nhiều hơn trước. Vẫn cà phê, mà hôm nay em uống thật cạn, P. àh! Nhưng P. không đưa em về tận nhà, em chông chênh vì một điều trần trụi.

Em dám cược rằng P. không quên một điều gì cả, không một điều gì. Vì đôi lần em vẫn nghe P. nhắc về biển, về mười một, về cái lần em ngã xe trước mắt P. Như thế thì chắc là đủ. Gặp lại nhau, những dư hương vẫn ào ạt trong em, nhưng theo một cách rất khác, không ngông cuồng như những lần em nhớ P. quay quắt. Em thích từ quay quắt, nó lột tả hết nỗi cồn cào đay nghiến trong em, nó làm em không cách gì che giấu. Thì là tình cũ, tình cũ mong manh, tình cũ dại khờ, tình cũ chẳng thể đợi chờ. P. giờ đợi chờ một vài người nào đó, không phải em, còn em... em vẫn thường hay nghĩ về P., nhưng không còn là yêu nữa... Tạ ơn, một cuộc hẹn làm dịu dàng mọi thứ...

7 nhận xét: