ME

ME

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

mùa gió về thừa




Và gió. Gió tràn về len lỏi khắp lòng thị trấn nhỏ. Hàng cây trước ngõ rung lên bần bật. Ánh đèn đường mùa lễ hội cũng rạng rỡ hơn ngày thường. Nàng đứng đó, tóc tai bay rối mù vì gió, không thèm giữ lại cũng chẳng cần khoác áo, đây không phải là mùa đẹp nhất hay sao. Không biết là gió về để thổi nỗi buồn qua mau, hay là thổi ngược về ký ức ngày cũ nữa.
.
Thị trấn khuya lơ, chỉ còn ánh đèn vàng ấm lẳng lơ với gió, chỉ còn nàng đứng đối diện với gã trai nọ, nước mắt rơi ấm má. Lâu rồi nàng mới thấy mình vui như vậy, là niềm vui thực sự, không khiên cưỡng, không tự tạo, không gồng mình lên để cười ha hả. Mà cũng lâu rồi mới có người làm nàng khóc ngọt và thiệt tình thế đấy. Cái thằng, thiệt biết lựa đúng thời điểm khơi nguồn mà.
.
Đêm cuối tuần, hai cái bóng rơi nghiêng dưới mặt đường, nàng không buồn ngủ, cũng chẳng cảm thấy mỏi chân, chỉ nghe những nghẹn ngào dội ngược vào tim. Không nhớ rõ đây có phải là lần đầu tiên nàng nhìn vào mắt một người nào đó, rất sâu và rất lâu, nói từng lời mà nàng đã từng nghĩ rằng mình sẽ chỉ có thể viết chứ làm sao mà thốt ra được. Cảm thấy hơi lạ kỳ là nàng không hề cảm thấy ngượng ngập, chỉ cố gắng dùng hết ngôn từ để diễn đạt lòng mình. 
.
Cảm ơn gã trai đã lắng nghe câu chuyện của nàng. Nàng biết cách sẻ chia bí mật của bản thân sao cho khi trót kể ra rồi, bí mật sẽ vẫn còn nằm trong một màn sương mờ ảo, và người khác chỉ có thể bước vào và dừng lại ở đó, chẳng thể biết được sâu hơn. Vạn sự vô biên... 
.
Lần đầu tiên nàng đối diện và thừa nhận vấn đề của mình, cũng là lần mà nàng thấy mình bất lực vì chẳng thể nào chuyển xoay tâm tính. Gã trai kiên nhẫn nhìn nàng khóc. Gió vẫn rầm rì bên tai hai đứa. Thỉnh thoảng vài ba chiếc xe ồn ã chạy qua nhìn lại, nàng cũng chẳng bận tâm. Chỉ là nàng không ngờ rằng sự yếu đuối trong nàng vẫn còn đó, một sự thật rất đàn bà mà nàng những tưởng mình đã lãng quên rất lâu theo những tháng năm sống lạnh nhạt, vẫn còn ở đó, chỉ một vài câu nói gợi khơi đã làm tầm nhìn nàng nhòa đi trong phút chốc. Nàng cũng nên vui đi. Vì điều đó.
.
Trời thị trấn lác đác mưa đông, cơn mưa rớt trong ánh mắt ngỡ ngàng của nàng. Rồi sau đó nàng tự mỉm cười, coi như đó là một món quà của mùa đông, tuy có gợi cảm giác cô đơn nhưng cũng thật đúng lúc. Vì gã trai nọ đã có lòng nên nàng sẽ vui. Quyết định vậy đi. 
.
Cảm ơn cậu, tớ cảm thấy rất bất ngờ và ấm áp giữa đêm mùa gió về thừa.

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

cô gái tháng mười hai



Và tháng mười hai,
.
Cơn gió giá buốt lại một mùa nữa thổi qua thị trấn. Cô gái không buông rèm, mặc từng cơn lạnh lùa qua khung cửa, phả hơi lạnh đến tận tâm can. Cô gái mê mẩn thứ không khí này, bởi vì nó mang lại cho cô cảm giác yên bình như là mọi thứ xung quanh tạm thời đi ngủ, cho cô có cơ hội lười nhác và trầm mặc như mong muốn. Mà thời gian có ngừng đâu bao giờ...
.
Thật ra thì giá rét chỉ dừng lại trên làn da cô, không hơn không kém. Vậy mà chỉ mới vài lần lập đông, cô lại thấy như cả trái tim mình giá băng như phủ tuyết. Cô đã không còn nồng nhiệt như thuở hai mươi. Cô trở nên ít cười, hiếm khi cầm phone lên hò hẹn, gương mặt lạnh tanh không xúc cảm. Có kẻ nói cô lạnh lùng, có người bảo cô cao ngạo. Cô bỏ hết ngoài tai, thản nhiên sống và thỉnh thoảng mỉm cười theo cách của riêng mình. Dù biết sống tích cực là điều tốt và mang lại nhiều cơ hội, nhưng thời gian đã trôi nhanh hơn tiếng gõ phím, việc giữ cho gương mặt không để lộ xúc cảm cũng đã trở thành nếp quen, dù xấu cũng không muốn thay đổi. Cô gái cảm thấy, ừ, như vậy cũng không tồi.
.
Có phải người phụ nữ sắp 30 nào cũng trải qua giai đoạn chán chường và khô ráp như thế này? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng việc của mình bây giờ là sống, sống vui thì tốt mà sống nhạt một chút cũng chẳng sao. Cuộc đời cô bắt đầu xuất hiện những niềm vui nhỏ, những nỗi buồn xíu xiu, chỉ muốn cất giữ cho riêng mình, tự mình thưởng lãm, tự mình vượt qua, vì cô nhận ra phần lớn những sự sẻ chia xung quanh mình, đều là nhất thời và dễ phai phôi.
.
Cô tự thấy mình trở nên khắt khe hơn với mọi thứ, với nếp sinh hoạt, với lịch làm việc, với các mối quan hệ, và với cả bản thân. Cô gái bây giờ không những có cái đầu lạnh, mà trái tim cũng có nguy cơ nguội lạnh. Những mối quan hệ cũ như sợi tơ chằng chịt, mỏng mảnh đến nao lòng, những mối quan hệ mới... dĩ nhiên là không có, vì cô không còn cảm giác trông đợi hay bất cứ lý do nào buộc mình phải gầy dựng. Cô gái nhỏ chỉ muốn được như mây, trôi, trôi, và trôi. Cảm thấy mình già đi sau bao nhiêu sôi nổi cuồng nhiệt ngày hôm đó.
.
Mỗi ngày khi ngồi vào vị trí nhỏ quen thuộc, lướt chuột trên màn hình quen thuộc, làm cùng một thứ công việc, uhm, cũng quen thuộc nốt, cô lại giữ cho mình khuôn mặt và ánh nhìn lạnh giá, mặc kệ có kẻ đang nhìn mình, không ngượng ngừng, không cuống quýt. Cảm thấy như vậy rất tự nhiên và thoải mái, không phải gò ép nở một nụ cười không tự nguyện. Một cô gái tự trọng cao và cứng đầu không phải sinh ra để làm những việc như vậy. 
.
Nhưng mà hoa, liệu có sinh trưởng được từ sau lớp băng tuyết? Yên tâm, cứ kiên nhẫn đợi chờ, hoa, rồi sẽ nở lúc mùa đông đi qua. 

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

sóng xa bờ, ta còn ngẩn ngơ



"Những mùi hương đóa hồng, với người yêu dấu cũ
Bây giờ nơi nao, thu sang nhìn phố thu vàng..."
.
Và như bao nhiêu lần khác, tôi nhớ Đan Trường, hay nói đúng hơn là tôi nhớ thời đại âm nhạc đã gây xôn xao tâm trí tôi suốt quãng đường thơ ngây mới lớn, mà Trường hiện diện lên ngay đó, nhắc nhớ tôi về một tuổi trẻ cuồng nhiệt, về những tầng cảm xúc không thể nào có lại được giữa xã hội thực tại bây giờ. 
.
Những đêm nhạc của Trường, không khó để nhìn thấy rất nhiều những cô chị trên bốn mươi. Họ là những người hâm mộ đầu tiên trên chặng đường hoạt động nghệ thuật của Trường. Có gì lạ đâu, thuở đó, mấy cô chị ấy cũng chỉ chừng mười tám đôi mươi chứ mấy. Và âm nhạc, gắn kết con người ta suốt quãng đời dài, đôi khi nhìn lại chính bản thân cũng có khi phải thấy giật mình. Còn với tôi, những bài ca của Trường năm đó, bắt đầu làm xao động lòng tôi từ những năm mười mấy, từ những năm mà tôi bắt đầu bước ra ngoài xã hội, để chuẩn bị trưởng thành và yêu đương.
.
"Ôm giá băng muôn trùng đi tìm cuộc tình xưa
Lá thu về đâu xào xạc, ngỡ em về đây mùa đông..."
.
Tôi nhớ những đêm kéo nhau đi hát karaoke, mới lớp mười một mà vào toàn chọn nhạc tình, toàn hát lời thơ. Biết đâu trong số những bài ca đấy cũng có bài nào ngụ ý gửi cho người nào ngồi gần đấy mà không dám nói, chỉ ôm mic và hát vu vơ vậy thôi. Cũng có người đi theo, chỉ ngồi nghe mà không bao giờ hát. Nghe nhiều thế mà có hiểu gì không ai đó ơi? 
.
"Nơi chân trời không ngày tháng, phiêu du quên đường về
Đặt tên dấu chân em trong đời tôi..."
.
Trước cổng trường trung học khi đó người ta bán đầy những cuốn tập bài hát, những tấm bưu ảnh ca sĩ kèm theo lời hát phía sau, muôn màu muôn vẻ. Tụi học trò trường huyện khi đó thích lắm, thế nên hàng quán của mấy cô lúc nào cũng đông vì tụi nó bu đen bu đỏ. Tụi nó nào, mình cũng có mà :) Bây giờ nhiều khi cần tìm thứ gì đó hay ngồi sắp xếp lại đồ đạc, thi thoảng vẫn làm rơi ra vài ba tấm ảnh DT, PT, CL... rồi cười cười vì thấy mình khi xưa cũng máu me ghê lắm. 
.
"Có con sóng ngoài khơi tràn vào thuyền anh cuốn đi rồi,
những ước mơ sau cùng..."
.
Ngày tháng hoa niên, ngông dại và dễ phải lòng, làm sao tránh được việc nhớ thương một kẻ nào cùng lớp. Mà ta khi ấy cứ làm quá lên mọi thứ, từ việc hôm qua hắn ta đi học muộn, đến việc hôm nay lại la cà bên một đứa con gái khác. Trong đầu hiện lên một ngàn lẻ một câu chuyện không đầu không đuôi, xoay quanh chủ thể duy nhất là tên đó. Cứ nghĩ nỗi buồn của mình khi đó là to lớn lắm, cũng bi đát hệt như những gì mà mấy ông nhạc sĩ đã từng viết ra.
.
"Người xa khuất như mây mịt mù
Còn lại tôi xanh rêu đời mình
Mai tôi về, mưa thu che lối
Băng qua đời, tôi cõng bóng tôi..."
.
Vậy đó. Vậy mà bao nhiêu năm đã trôi qua, tôi đã đi xa lắm cái tuổi thơ mộng của mình. Đan Trường và những đồng nghiệp cùng thời cũng vậy, họ từ những ca sĩ trẻ trở thành bậc anh chị trong nghề, có lứa còn phải kêu bằng cô chú. Vậy mà mỗi khi vô tình nghe vang lên đâu đó khúc hát của ngày xưa, trong đầu lại hiện ngay ra những hình ảnh bạn bè trung học thân quen, từng cùng mình băng qua những tháng ngày bụi bặm, từng cùng khóc cùng cười vì mấy chuyện không đâu, cùng chụm đầu vào nhau cười nắc nẻ khi phát hiện ra trong tim mình có sự rung động đầu tiên. Kéo theo sau đó là chuỗi ngày dài chết chìm trong hồi ức, trên chiếc loa để bàn sẽ phát đi phát lại hoài những bài hát xa xưa cũ rích. Thật là lạ kỳ. 
.
"Trong đêm cô đơn dâng tràn ngọn sóng với những thương nhớ
sóng xa bờ, ta còn ngẩn ngơ..."
.
Tôi sẽ không cười khi thấy các cô các chị dắt díu nhau đi karaoke, hay đến các buổi biểu diễn của thần tượng và cùng nhau tưng bừng. Vì tôi biết, âm nhạc không có tuổi, không bao giờ là lỗi thời. Biết đâu khi thời gian xoay thêm đôi ba vòng nữa, tôi cũng sẽ trở thành một bà cô ôm mic và hát Kiếp ve sầu.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

*cho pháo hoa*



"Sông quê nước chảy đôi bờ
Nên anh chín dại mười khờ thương em."
.
Gió lùa lâu cũng phai lem
Cũng nhàu trang giấy, ướt mèm nhớ thương
Ta người vẫn nặng vấn vương
Ai người bên đó đỏ đường pháo vui.
.
Sông dài chẳng đặng tới lui
Sao bên bồi cứ ngậm ngùi tiếc chi
Bây giờ tình cũ xuân thì
Như con nước lớn dù gì cũng qua
.
Ân tình trả lại người ta
Đôi vòng nhẫn cưới nghĩa là... ly tan
Đêm này đò cũ mênh mang
Chìm trong mưa gió, nước tràn ván thưa
.
Hỏi lòng mình đã quên chưa
Mà sao đò nhỏ để thừa bến neo.
Ừ thì mùa nữa nương theo
Mùa sau thì hãy quên bèo nước xưa
.
Trời buồn trời nổi cơn mưa
Người buồn người chỉ đổ thừa nhớ thương
Thương gì nữa, đã hai phương
Mười năm đã đủ đoạn trường phai phôi
.
Bên bồi bên lở ngăn đôi
Đò xưa không hẹn, người thôi không chờ
Sông thôi nổi sóng, lặng tờ
Mình thôi úp mặt tiếc thời gian qua.

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

mong ước tìm cô gái xuân xưa



Những chiều cuối tháng Mười, nàng đứng đâu đó giữa phố phường trống trải, chơ vơ như một chiếc lá. Rồi gió lên. Một cơn gió nhẹ mà đủ mang hơi lạnh trên da thịt, nàng bất giác nghĩ về cuối năm. Thu qua, đông tới, định luật hiển nhiên lẽ nào đang đến sớm từ những cơn gió thổi từ ký ức của năm rồi, năm kia, và hai mươi mấy năm trước đó?.
.
Thị trấn tự dưng có những đêm sương rơi mờ mịt. Nàng đứng trước hiên nhà nhìn ra xa xa phía dãy đèn cao áp, cảm giác bồi hồi như khi thấy sương neo trên mặt hồ cao nguyên yêu dấu, như khi ngồi sau xe P. lòng vòng phố xá, chẳng cần biết sẽ phải đi đâu, chỉ là ngồi yên đấy cho P. chở, thế mà vui. Rồi vài hôm sau, đêm thị trấn lại trong veo, không sương không gió, nàng có thề nhìn rõ từng gương mặt tươi cười, nghe rõ từng tiếng rú ga ầm ĩ, phố xá rõ là náo nhiệt, mà nàng lại khi không ngồi tiếc những tối giăng sương. 
.
Nàng bắt đầu nghĩ đến những cuộc vui buổi sớm, vì việc trở về nhà trên chuyến phà con lướt nhẹ nhàng giữa lòng đêm buốt lạnh chỉ khiến nàng trở nên đáng thương hơn mà thôi. Nàng bắt đầu thấy mình đáng thương. Nàng bắt đầu thấy mình cô đơn. Nàng bắt đầu biết hoang mang khi chưa biết phải chuẩn bị tâm tình thế nào trước ngưỡng ba mươi. Những người khác chỉ có thể cho nàng lời khuyên, đối đầu với nó chính là việc của riêng nàng. 
.
Nàng lười làm hết thảy mọi việc, kể cả những cuộc vui, mặc dù nàng biết chúng chắc chắn sẽ làm lòng nàng rộn rã lên trong chốc lát. Hậu quả của việc ở một chỡ quá lâu. Cơ thể nàng mềm nhũn mà trái tim thì cứng ngắc, nàng chẳng tha thiết điều gì ngoài việc được ban cho một quãng thời gian đủ dài, một không gian đủ rộng và yên để ngắm nhìn và cảm nhận buổi chiều, tự huyễn hoặc mình là đã cuối năm. Thật diệu kỳ, đâu cần đến người xưa, đâu cần đến những bức ảnh, chỉ thời tiết thôi cũng đủ nhốt ta vào trong bốn bức tường hồi ức. Chỉ đôi ba tháng nữa thôi, những chuyến phà cập bến sẽ mang theo những gói quà bọc giấy kính hoa hòe, những cành hoa đủ sắc, mẹ sẽ bắt đầu mua về đủ thứ xinh yêu ngọt lịm, và người đó cũng đi ngang qua cửa nhà, không quên gửi lại một nụ cười hiền lành bẽn lẽn, mong ước tìm cô gái xuân xưa...  

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

chào hai mươi tám



4-10-2015
.
Nàng đã không còn cái cảm giác hồi hộp kỳ lạ khi thấy mình vừa bước qua tuổi mới. Một ngày dịu dàng hết sức. Đôi khi nàng cười nắc nẻ vì một câu chúc hài hước đáng yêu, đôi khi tim nàng sững lại khi thấy tin nhắn đến từ một cái tên rất lâu, rất lâu rồi nằm im trong danh bạ. Hôm nay không phải là một chủ nhật đủ, mà là một chủ nhật tràn, tràn hơn những gì nàng có thể mong đợi.
.
Hai mươi tám, đến lúc phải đằm, đến lúc bớt nghĩ ngông một chút, đến lúc nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Nói thiệt chứ, hai tám nàng vẫn thấy mình phơi phới, dù nhiều khi cũng buồn vì dưới mắt đã nhăn, nhiếu khi chỉ nhảy nhót vài ba phút về nhà cũng thấy bả vai mình ê ẩm. 
.
Nàng làm sao có thể không tin vào định mệnh được chứ. Năm nay trời lại mưa, rỉ rả như rót vào tim nàng từng lời, từng lời gợi nhớ. Xin lỗi chớ nàng lại nhớ rồi. Lại thấy như mình vẫn luôn ở điểm xuất phát, chưa bao giờ rời đi, chưa đạt thành tựu gì, nàng chỉ ở đó, đếm thời gian bằng những cột mốc con tuổi đi qua đời nàng, và chấp nhận sống bình dị ung dung. Đến nỗi bây giờ nàng sẽ cảm thấy sợ nếu bắt buộc phải thay đổi một điều gì, chẳng hạn như người ta vẫn nói, là gặp được một ai đó và rung động. Nàng ngại phải đổi thay.
.
Xin cảm ơn những lời tình để lại cho nàng trên mạng xã hội, trong hộp thư tin nhắn, thoảng qua bên tai nàng từ một nơi nào đó xa xôi. Những ngày hai tám chắc chắn sẽ đón nàng vào lòng nâng niu che chở, để nàng được mãi là nàng như những xuân đã đi qua, vẫn sẽ tươi, sẽ vui, sẽ tin, sẽ yêu như nàng đã từng. Có khác chăng là nàng sẽ biết cách để tin đúng và yêu sâu hơn. 
.
Một tuổi mới, một khởi đầu mới, nhưng là trên một hành trình tiếp tục, và nếu có thể, ngày này năm sau xin lại hãy ban cho nàng thêm một cơn mưa và một người xưa gặp lại. 

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

trái tim fangirl



Một fangirl, nghĩa là trái tim đã không còn nằm yên một chỗ. Fangirl tình nguyện thả rong trái tim của mình, mặc cho nó thản nhiên đi qua từng scene, từng scene, tình nguyện để biểu đồ cảm xúc của mình lên xuống phụ thuộc vào những điều khách quan ngoài kia cuộc sống. 
.
Một fangirl sẽ sướng điên lên khi được xem những hình ảnh ngọt ngào, được nhìn những vùng đất lạ xa đẹp đẽ, được cảm thấy ấm áp như là chính mình vừa nhặt được một vòng tay.
.
Một fangirl dĩ nhiên cũng sẽ có lúc khóc nhè, nước mắt ngắn dài theo những cái rời tay, những lời nói tam biệt, những tình cảm gia đình thiết tha cao quý, như là nỗi đau ấy đangcạnh sát bên mình.
.
Một fangirl, rung động trước hết thảy mọi thứ, một băng ghế dài, một con đường giữa hai hàng cây rụng lá, một bức thư muộn, một ngõ phố tối đèn, một khúc ca người nào đó cố ý hát lên, một nụ cười ai đó vô tình để lại. 
.
Một fangirl, không nhất thiết phải thủy chung với một người hay một trường phái nào duy nhất. Ở mỗi thời điểm nhất định, miễn cô ấy thích, là sẽ lao đầu vào. 
.
Một fangirl, học được nhiều điều từ màn ảnh hơn là người khác vẫn thấy. Mỗi một drama đi qua, fangirl lại học thêm được cách yêu thương và tận hưởng cuộc sống, biết cách quan tâm và nghĩ suy trên lập trường người khác, biết cách để bao bọc chở che cho chính trái tim mình.
.
Đừng trách khi một fangirl có những hành động điên cuồng thái quá, đừng cười khi thấy cô ấy vì một kẻ nào đó không quen ở tít xa kia mà rơi nước mắt. Vì những khi đó, chính là lúc cô ấy cần sự sẻ chia. Vì đó là lúc cô ấy đối diện với con người thật của mình. Lời nói có thể giả, nhưng cảm xúc thì không.
.
Một fangirl luôn hiểu rằng, bản thân mình đang trưởng thành cùng thần tượng. Ai rồi cũng lớn lên, cũng đổi khác, và cái cảm giác được trưởng thành cùng nhau ấy thích thú vô cùng. Khi cô ấy 20, thàn tượng 20, lúc thần tượng 30, cô ấy biết mình cũng không còn trẻ. Và cô ấy nhận ra điều kỳ diệu của cuộc sống là, ở tuổi nào, người ta cũng có thể yêu thương nhau thuần khiết như là thanh xuân.
.
Và nàng, nàng là một fangirl. 

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Đi ít thôi, và ở lại mãi mãi



Cuộc đời, có thật sự phải là những chuyến đi?
.
Nàng đã ngồi ở đó một thời gian dài. Không chỉ đơn giản là nhìn thời gian trôi như người ta vẫn thường nói. Nàng, thực ra là đang trò chuyện cùng thời gian.
.
Khi họ mở cửa trái tim ra để trả nàng về, nàng cũng từng khóc, từng giận, từng nghĩ suy đủ thứ. Khi nàng vẫy tay chào tạm biệt một ai đó, cũng có biết bao nhiêu điều mâu thuẫn rối lên trong lòng nàng. Và khi đưa mắt nhìn ra phía ô cửa quen thuộc mà nàng đã nhìn đi nhìn lại cả mấy vạn lần trong suốt cuộc đời mình, nàng cũng từng khát khao một ô cửa mới, một bầu trời xa.
.
Lòng người giản đơn lắm. Một khi người ta cảm thấy những thứ lấp lánh và xa xỉ dần dần không còn phù hợp và không thuộc về mình, sẽ tự nhiên biết trân trọng và hết lòng bảo vệ những gì còn lại, cho dù đó chỉ là một vài điều quen thuộc đến độ nhàm chán, bé nhỏ đến độ chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay. 
.
Nàng bây giờ đã thôi hỏi làm cách nào để thoát ly, thay vào đó, nàng mày mò tìm cách để kéo dài thứ hạnh phúc bình dị thế này, mãi mãi, mãi mãi. Nàng không nhất thiết phải đi được nhiều nơi như người khác, không nhất thiết phải mến yêu quá nhiều vùng đất như mọi người vẫn thường phải lòng mỗi bận đi qua. Chỉ cần nàng còn biết mến yêu một nơi nào đó, thật nhiều, thật nhiều, bằng hết thảy tấm lòng nàng.
.
Đúng, nàng là người không có tham vọng, nàng dễ dàng hài lòng và chấp nhận. Vì nàng biết, những điều giản dị mà nàng đang sở hữu, biết đâu cũng lại là điều lớn lao mà người khác không có được. Thế nên, cuôc đời đâu nhất thiết phải là những chuyến đi. Đi ít thôi, và ở lại mãi mãi.


Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

đừng sống như nàng


Tháng 8. Không mưa. Nàng lơ mơ nghĩ về những hẹn hò trước mắt. Thấy lạ là nàng đã không còn cảm thấy nôn nao như những năm trước đó, cũng không hưng phấn ngồi vẽ ra mấy trò trêu ghẹo nhau giống như xưa nữa. Nàng đằm như một mặt hồ, ngự trị ở nơi mùa thu vĩnh viễn, quên mất thế nào gọi là reo vui.
.
Nàng, nghĩa là không thuộc về một phạm trù nào, mọi thứ nàng có chỉ lưng lửng nửa vời, kể cả tâm tưởng nàng cũng luôn đổi thay theo những chiều đối lập.
.
Hôm nay người ta có thể thấy nàng lao đầu vào những cơn vui nóng rực, nghe nàng cười ha hả như trẻ thơ, không ngại bị đánh giá thị phi. 
.
Ngày mai, chắc có lẽ không ai thấy được nàng đã ngồi đó, bó gối lẫn vào bóng đêm, rấm rứt như mưa, quên mất rằng nàng đã vui biết chừng nào chỉ mới hôm qua thôi.
.
Nàng đã từng ích kỷ vô cùng, nàng không tin, không đặt trọn lòng mình vào bất kỳ một ai, nàng e dè và chừng mực, nàng nghĩ, mối quan hệ nào rồi cũng sẽ đi qua, y như là phù du bọt biển.
.
Vậy mà nàng, cũng có khi thương yêu đến cạn kiệt, cười khóc cùng người hết nửa thanh xuân, nghĩ ra trăm vạn lý do để chọn lựa và từ bỏ. Để rồi sau đó là cả quãng thời gian bị thứ hạnh phúc quá vãng dày vò, và cô đơn, và chấp nhận.
.
Vẫn nghĩ rằng phải luôn giữ cho mình đủ, phải luôn kềm bản thân mình giữa những ranh giới, đừng bước về phía nào, để trở nên hoàn hảo, để giữ cho cân bằng, để tìm một cuộc sống không bạo tàn như người ta vẫn thường nói. Cũng chính vì thế mà nàng cảm thấy mình đang trở nên quá bình thường, đến độ như thể đang đứng giữa ngã ba, ngã tư, không biết dượm chân về phía nào mới đúng. Có lúc muốn chết, có lúc lại sợ tan biến vô cùng. 
.
Chỉ biết rằng, nếu được tái sinh lần nữa, nàng sẽ phải biết nâng niu chút nữa, trưởng thành hơn chút nữa, mạnh mẽ thêm chút nữa, và nàng khi đó, xin hãy "đừng sống như nàng"...

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

cành hoa xin trả lại



Vậy là tháng sáu trôi qua, nhẹ nhàng và khô ráo hơn nàng tưởng. Nàng tạm thời an toàn rồi đó.
.
Nàng không còn miết tay mình trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên tin tưởng để trao gửi bí mật, cũng không còn cúi đầu nhắn vài ba cái tin theo kiểu - ờ, tao còn sống đấy, nên mày không được quên tao. Nàng buông lơi, thậm chí có lúc nàng còn xem đó là cái cách trả thù ngọt ngào, cho dù chẳng có ai bị đau vì sự trả thù của nàng cả.
.
Nàng. Tay lái giờ tuy không mạnh mẽ và bền bỉ lắm trên chặng đường dài, nhưng cũng không còn gà mờ ở điểm kim chỉ 30 cây số nữa. Ấy vậy mà khi lần đầu nàng kéo tay ga trên chiếc xe đã từng quen thuộc đó, cái người đã từng quen thuộc đó cũng can đảm ngồi đằng sau, cười điềm đạm khi nàng cố tình đổ thừa tại đường gồ ghề vấp đá... nàng vẫn chưa quên.
.
Nàng. Ngày ngày đều thấy tụi phổ thông tan trường ríu ra ríu rít, cũng chụp hình tình cảm, cũng trao gửi miên man. Nàng không cổ hủ đến mức có cái nhìn cay nghiệt về thời đại, thậm chí đôi khi còn tui tủi, bảo sao hồi đó mình không dám phóng khoáng như bây giờ. Ấy vậy mà cái lần nắm tay đầu tiên thời xa lắc đó, cũng phải kéo nhau chạy thiệt xa, thiệt xa khỏi tầm mắt của thị trấn nhỏ này rồi mới dám.... sao chưa chịu ra khỏi tim nàng?
.
Nàng. Tư dưng thấy bản thân mình dở hơi. Khi mà nói đi nói lại lòng vòng một hồi rồi cũng nghĩ về cái con người đó, cái thời gian đó. Chỉ là đôi khi chạy vụt qua trước cửa nhà thôi mà, mùa hè thôi mà, có gì đáng nhớ. Nàng muốn trả hết ghê nơi. Ờ, vậy đi. Hay là nàng mang trả chuông gió màu xanh, trả luôn cành hoa đầu tiên, cành hoa duy nhất, cành hoa cuối cùng giữa phố đêm đông người ấy. Chỉ xin cho được giữ lại trí nhớ mình, cho dù biết sẽ có khả năng sát thương vô hạn trong những ngày gió mưa trước mắt. Nàng biết mà, nàng không có bắt mình quên đâu, vì biết đâu đó, cố quên lại là nhớ thêm?

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

đưa tay thắp ngọn đèn yêu



Khi chọn tin yêu một ai đó, người ta vẫn thường bảo nàng rằng đừng trông đợi quá nhiều để khỏi phải tổn thương. Và với một kẻ biết bao lần vùi mặt vào gối khóc rấm rứt vì cùng một lý do đó như nàng, nàng hiểu điều đó rõ như ánh sáng. 
.
Mà nàng không làm được. Nàng không thể chỉ vun đắp đơn phương mà không trông đợi điều gì. Khi mà nàng quyết định xây một ngôi nhà tĩnh lặng để tránh trú qua những ngày mưa giông bão, qua những tháng nắng rát da người, qua những năm mà thời gian trôi nhanh hơn cái chớp mắt, khi mà nàng chấp nhận một thực tại không giống như những gì nàng nghĩ năm nàng mười tám tuổi, khi đó, nàng chỉ thở được bằng việc yêu và được yêu.
.
Nàng yêu những đứa bạn cùng nàng đi qua tuổi hai mươi rực nắng, nàng yêu cô bạn tri kỷ vẫn hay ngồi buồn nhắc chuyện ngày xưa, nàng cũng thương cái kẻ ở bên kia đại dương và nói thứ ngôn ngữ khác mà lại hiểu nàng một cách lạ kỳ. Vậy nên nàng mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau đến khi bốn mươi, rồi sáu mươi, nếu nàng nhắn tin bảo buồn, sẽ có người đến lôi nàng đi cà phê ngắm phố, nếu nàng lười biếng, sẽ có người vượt chặng đường dài đến tìm nàng như nàng đã từng làm bấy lâu nay.
.
Nhiều lúc nàng muốn tàng hình một chốc để thử lòng người.
.
Nhiều lúc nàng thất bại hoàn toàn trước phép thử của chính mình.
.
Nhiều lúc nàng muốn kết thúc để loại trừ bớt những mối quan hệ nhùng nhằng ở trong tim. 
.
Cũng bởi vì trong việc yêu thương một ai đó, tự nó cũng đã bao gồm cả niềm tin và mong đợi rồi. Giống như việc đưa tay thắp một ngọn đèn, có kẻ nào mà không trông chờ ánh sáng. 

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

gió thổi ngàn xưa



Thị trấn nhỏ như bàn tay. Mưa đầu mùa thưa như ngọn nắng. Tình yêu cũ vẫn gây bồn chồn như hồi mười tám hai mươi. 
.
Con nhỏ nhắn tin lê thê sướt mướt, năn nỉ ỉ ôi đủ kiểu nàng vẫn quyết không hé môi. Vì nàng biết, một khi nói ra, nàng sẽ không còn cơ hội đường hoàng gặp lại người đó, không còn giả vờ buột miệng nhắc đến tên người đó để mong biết được chút tin tức nào của kẻ xa xưa kia. Nàng biết, thời gian rồi sẽ như những cơn sóng vỗ nhẹ để bến sông mỗi ngày một lở,, khoảng cách giữa chúng ta mỗi ngày một xa, cho đến khi chỉ còn nghĩa tận để đến gặp nhau trong ngày cuối của cuộc đời.
.
Nhà nàng ở trên một con phố đông, nhiều đứa thân quen có thói quen mỗi khi đi qua là nhìn vào. Có khi chúng sẽ thấy nàng ngồi dán mắt vào máy tình, có khi thấy nàng hôn một thằng nhóc béo ú, chắc cũng đã thấy mấy bận nàng ngồi lim dim vì cơn buỗn ngủ từ đâu ập tới. Thế nên nàng nghĩ người đó cũng vậy. Người đó ngày xưa cũng hay nhìn vào nhà nàng, không biết để làm gì :) Còn nàng, đến tận bây giờ cũng không dám nhìn thẳng mỗi khi ngang qua ngôi nhà đó, ngày xưa vì ngượng, bây giờ thì sợ. Sợ một bóng dáng trẻ con sẽ làm mình đau lòng.
.
Nàng đã vĩnh viễn mất đi mùa hè kể từ khi bước chân ra khỏi cổng trường phổ thông có tán cây mát rượi cùng hàng ngàn tiếng gọi nhau í ới đằng sau. Nên bây giờ với nàng, tháng sáu cũng chỉ là tháng sáu mà thôi. Có thêm chăng cũng chỉ là vài ba cơn mưa khiến nàng chỉ muốn nằm chèm nhẹp trong góc phòng, nghe N.A tỉ tê những bài hát Hà Nội. 
.
Người cũ, đừng có nhìn nàng bằng ánh mắt như chưa-từng-có-điều-gì-thay-đổi đó. Nàng nhẹ dạ lắm, đừng khiến nàng bồn chồn và day dứt thế này. Con nhỏ kia mà đọc được những dòng này chắc cũng lờ mờ đoán ra gì rồi. Mà thôi, kệ, thương thì nói thương, nhớ thì nói nhớ, dù gì cũng chỉ là gió thổi ngàn xưa.

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

vàng son ở lại



Tháng tư, vỗ cánh vội vàng như sợ nếu chần chừ lâu nàng sẽ khóc mất. Bất chợt nghĩ rằng giả như ngày xưa nàng không quay về, giả như ngày xưa nàng chọn phố thị, thì sao? 
.
Chắc nàng sẽ sạm đen hơn bây giờ, chắc là nàng tự do hơn bây giờ, chắc là người sẽ không đối với nàng lạnh nhạt vì mình cũng sẽ có một khoảng thời gian gắn bó. Nhưng mà có cho chọn lại thì nàng vẫn sẽ quay về, không làm khác được, ngàn lần không được. Đã nói là nàng mắc nợ cái thị trấn nhỏ này, đi đâu hay mơ mộng gì rồi cũng phải tìm về.
.
Nàng mệt mỏi với việc tự mình khâu vá gìn giữ tấm áo yêu thương, mệt mỏi với việc vượt qua những quãng đường dài để tìm đến với người dường như chỉ còn trong trí nhớ. Thì người vẫn nhìn nàng, vẫn cười với nàng, vẫn nhảy nhót cùng nàng, mà nàng không còn cảm nhận được sự nồng ấm như những ngày ban đầu cuồng nhiệt. Nàng cứ tưởng chỉ cần nàng cố gắng là được. Chỉ cần nàng chịu thiệt một chút là mọi thứ sẽ còn nguyên vẹn. Chỉ cần... chỉ cần...
.
Trời đầu hạ mang nhiều biến đổi. Nàng muốn tìm một cái cớ để mà đổ thừa. Người sẽ nghĩ khi nàng không còn nhắc đến nữa là do nàng quên. Thực ra nàng lúc nào cũng nhớ, lúc nào cũng tiếc, lúc nào nghĩ về cũng đều ứa nước mắt. Có thể là cung đường quanh co dẫn về ngôi nhà cũ có cây hoa sữa, có thể là những hàng quán xôn xao, à, hay là người muốn nàng nhắc đến khoảng sân rộng đầy gió giữa những tòa chung cư cao tầng, bao nhiêu lần lao nhao túm tụm? 
.
Thực ra, nàng không có ý trách cứ gì đâu. Kể từ khi chấp nhận những nghiệt ngã và sự tỉ lệ nghịch trong trái tim con người là nàng đã dặn mình đừng có hờn giận chi ai nữa. Vì nàng chỉ ngồi một chỗ nên nhìn ra nên ngoài kia phải là cuộc đời vạn biến. Ngay cả bản thân đôi lần còn lung lạc thì làm sao bắt được người khác phải vàng son. Ôi nàng cám ơn thanh xuân đã mang mình đến với đời nhau, để rồi cho dù thanh xuân có qua đi, cho dù mọi thứ biến thành vôi vữa hay gì đi nữa, cũng xin nàng nhớ rằng điều duy nhất còn lại chính là vàng son. 

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

cố nhân đi bao giờ mới về?



Nàng ngồi giữa những khuôn mặt quá đỗi quen thuộc, nghe chúng nó trêu nhau, hỏi han nhau, đâu đó vẫn còn người khơi lại chuyện hồi xưa. Tim nàng dấy lên một cảm xúc không rõ ràng, như là hồ hởi, như là nhớ nhớ quên quên, như là cay mắt. Mười một năm, vậy là mỗi lần tụ lại là vẫn cái không khí này, không bay biến đi đâu mất, không thể tìm thấy ở một nơi nào khác.
.
Không giống bạn mười hai, lại càng khác xa so với lũ học chung trên giảng đường, tụi nó tuy chẳng có địa vị gì cao sang, việc làm lắm khi còn bấp bênh chệch choạc, chắc cũng bởi vì thế nên mới còn giữ được cái nét thô kệch và nít ranh như xưa đó. Bạn bè của nàng, bên ngoài có già bao nhiêu thì tâm hồn cũng vẫn vậy thôi. Nàng vui vì dường như mình lại thấy được vàng son.
.
Đã vui thì phải vui tới bến. Nguyên tắc mỗi lần họp nhậu là như thế. Gần ba mươi tuổi đầu, vì chính cái sự vàng son tươi nguyên đó mà không biết là nên buồn hay nên vui. Giữa những chiếc bàn tròn chung quanh ngập tràn bè bạn, nàng bất chợt nghĩ rằng, à, hóa ra đây là những đứa cùng mình lăn lê qua biết bao ngày tháng phổ thông, những đứa từng dí nhau tưng bừng trong phòng học, từng chơi tuột quần nhau mỗi giờ thể dục, từng rủ rê nhau đi chơi đêm, từng ghép đôi mình rồi bị mình ghép lại, những đứa từng thích nhau bây giờ đa phần đã làm cha làm mẹ người ta. Ôi tình bạn, làm sao nói hết được những tuyệt vời. 
.
Và dĩ nhiên, làm sao giấu được bản thân những xúc cảm ngày nàng gặp lại mối tình đầu. Như thể mới chừng một hai năm, như thể vừa tháng trước, như thể chỉ là hôm qua. Nàng biết ơn cuộc đời vì những con người như vậy, dù rằng bây giờ thi thoảng lắm mới gặp lại nhau, hiếm hoi lắm mới hẹn được người này người khác. Tụi mình đã đi qua nhau mười năm rồi đó, giá như được mãi như thế này, giá như có ít nhất một đứa nào đó còn lưu luyến kỷ niệm cũ như nàng, giá như bản thân nàng khi nghĩ về hồi ức còn có khả năng khóc được. Như là lúc này.
.
[cho 10A2 - 11A2 - thị trấn ngày gió cũ ]

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

ngoài vòng tay anh là bão tố



Nàng không còn nữa cơ hội trở về. Nàng chỉ có thể đi tiếp, sống hết tâm can của mình, chờ cho hết kiếp. Nàng hoàn toàn có thể tìm gặp, đặt ngay một cuộc hẹn, chờ người gật đầu, rồi hoan hỉ chọn áo váy đong đưa. Mà để làm gì? Nàng không thể khóc, không thể gợi lại, chỉ có thể nói nói cười cười để cho người nghĩ rằng nàng đã quên tất cả.
.
Mà chắc chính người cũng đã quên tất cả. Câu chuyện cũ đó, bạn bè cũng đã không còn vu vơ nhắc lại từ lâu lắm rồi, từ lúc nàng còn dung dăng ở một nơi nào đó giữa lòng phố thị. từ lúc thị trấn cựa mình để vạn sự đổi thay. Nên buồn hay nên vui, đừng có gọi người ta là gã trai này chàng trai nọ, hãy gọi là người-đàn-ông kia. 
.
Bạn bè gọi nàng vào những cuộc vui nổ lửa, nàng nhiệt huyết lao vào, cũng vui hết mình, cũng say hết mình, rồi ra về một mình. Những lúc đó, nàng thèm được nhân bản mình lên thêm một nàng nữa, sẽ ôm lấy nàng bằng chính vòng tay nàng nhỏ hẹp. Bởi bây giờ có những thứ nàng chỉ có thể kể cho chính mình nghe, chỉ có thể tự vấn và tự hối. Vòng tay người xa lạ đã rách toạc tự năm nào.
.
Nếu nhớ một người cũng là tội lỗi, thì chắc trái tim nàng cũng đã vào ngục từ lâu. Mà vậy cũng hay, giam nó ở đó đi, để đến khi nào nó thật sự thèm ánh sáng, nàng cũng sẽ không còn nhớ nhung chi nữa. Mà bao giờ nàng ơi, mười năm hay là thêm một lần mười năm nữa. 
.
Thành phố sắp vào mùa của những cơn giông, nàng viết lại vài dòng ủy mị, rồi cũng lo đi tìm một nơi tránh trú. 

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

là xuân



Nàng bước những bước đầu tiên lên bậc thềm mùa xuân, thấy trời xanh ngút mắt, thấy lòng mình nhẹ tênh. Thị trấn chết ngợp trong khí trời se lạnh buổi đông, nàng thích chí kéo cửa cái rẹt, hòa vào lòng phố đêm nô nức mà chẳng cần khoác thêm áo chi sất. Lạnh tê, thích mê, lại bắt đầu nảy sinh những đòi hỏi khác, chẳng hạn như một cái nắm tay. 
.
Cuối năm công việc bộn bề, Tết nhứt sắp về gõ cửa, nàng tạm quên đi lỡ làng, hướng lòng mình về phía mùa xuân thanh tao lúng liếng. Nàng chỉ mong trái đất tròn như lời người ta thường nói, để mùa xuân, nàng gặp lại được những người thân thuộc, đoàn tụ được bạn bè ly tán bao lâu. Đâu có mong mỏi gì hơn, chỉ cần bạn cười với nàng nụ cười như ngày xưa đó, ngồi xuống cạnh nàng, thì nàng cũng chẳng ngại ngần gì mà không uống cùng người một chén đắng thay lời chào hạnh ngộ. Biết đâu nàng sẽ phá lệ, say khướt một lần. 
.
Giáp Tết sẽ luôn là những ngày thơ nhất, để rồi khi tiếng chuông báo năm mới vang rền khắp mọi nẻo đường Tổ quốc, mọi thứ vỡ òa, lòng người vỡ òa, giao thừa vỡ òa, nhưng rồi lại trở nên im bặt và tĩnh lặng vào ngay sau đó, ngoài phố vắng tanh, chỉ có nắng hanh trên đầu đôi ba người vội vàng trễn đường thăm viếng. Luôn luôn là như thế. Nên nàng dặn lòng phải tận hưởng cho bằng hết những ngày cuối năm, nào có đâu sai "Xuân đương tới nghĩa là Xuân đương qua..."
.
Năm mới, mong nàng buông tay để trôi về phía an yên, mong nàng đừng vá víu những ân tình trên bờ mục nát, xin nàng mở khóa lòng mình, biết bằng lòng và chấp nhận. Một nửa kiếp người, nàng đã sống quá thiên về cảm xúc, một nửa còn lại cũng sẽ vậy thôi, biết làm thế nào, đời cho nàng lỡ làng để biết trân quý những điều còn lại ở hiện tại, những người vẫn chờ nàng ở tương lai. Xin nàng đừng dễ dàng rơi nước mắt, vì dù cho là hạ thu đông gì thì trước mắt nàng vẫn mãi là mùa xuân thôi.