.Tôi viết cho những kỷ niệm còn ngầy ngật ở trong tim... Tôi tìm thấy họ giữa ngã tư, ngã năm cuồng nhiệt của thành phố, giữa đêm rong ruổi gió bụi phần phật vào da thịt, giữa những khoảng cách, giữa những chặng đường... Khi tôi tìm thấy họ, tôi thấy mình mất dần những ô trống trong cuộc đời này. Họ dạy tôi biết thế nào là sống hạnh phúc từ những mẩu chuyện phiếm vu vơ, không còn là cảm giác quen nữa mà là cần, tôi thật sự cần họ, như là hơi thở, như là bầu trời, như là bóng đêm, như là ánh sáng. Chẳng hiểu sao tôi cứ nhớ hoài những kỷ niệm, chúng đeo bám và nhắc nhở tôi biết mỉm cười.
.Và... tôi đã thấy mình sợ những giấc ngủ, sợ tiếng tích tắc treo trên tường, tôi sợ mình trôi quá nhanh trong đêm để khi bình minh len mình qua khung cửa, chúng tôi sẽ lại ra đi. Cảm giác gì mà khó chịu vô cùng!! Có người đã bảo tôi chọn giữa bắt đầu và kết thúc, tôi đã vô tư bảo rằng mình muốn những sự bắt đầu không kết thúc, thấy mình trẻ con ghê gớm, hoang tưởng ghê gớm, nhập nhằng ghê gớm. Mà cũng không biết nữa, chúng ta quen nhau từ khi nào, nhớ nhau từ khi nào, đến với nhau vì điều gì. Có những điều không cần phải biết lý do, như là lúc này đây, tôi ngồi viết về họ và những kỷ niệm mãi sẽ không bao giờ phai...







