ME

ME

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

tháng ngày không tuổi

.Em... luôn có những tình yêu không tròn, nhưng đẹp... Những cái bước đi nhìn từ phía sau lưng đẹp lạ kỳ, những ánh mắt xuyên qua em rồi rơi vào người khác, đẹp lạ kỳ, những tối bó gối rấm rức một mình, những lần gặp mặt không vồn vã, những lúc chia tay chẳng nhớ nhung, cũng đẹp lạ kỳ như thế... Lúc nào cũng thấy mình tham lam nhiều thứ, rồi cứ như là định mệnh, chẳng có thứ gì dù chỉ là một cái nắm tay đúng nghĩa, một nụ hôn trượt qua môi hời hợt. Em... căm phẫn trước chính em. Đôi lúc vấp phải một vài mặc cảm, rồi cũng thôi, niềm tin của em lớn mạnh như vậy đó, đến nỗi lấn át cả sự thật ngày càng nóng hổi mỗi khi em bắt đầu trở về nuôi lại những ngọt ngào từ hạt mầm đắng nghét. Em... nghĩa là không có gì đúng cả!!

.Tại em thấy mình có lỗi với họ, chắc họ cảm thấy phiền phức. Cũng chẳng biết đến bao giờ mới đủ dũng cảm và ngạo nghễ để mà bước ra, thôi đóng vai diễn của một kẻ ngủ mơ bên lề. Khi đó chắc em sẽ hạnh phúc hơn bây giờ, ngàn lần hơn bây giờ, bận bịu nâng niu cho một thứ khác, cái thứ mà bây giờ đối với em giống như ngôi sao trên trời kia, nhấp nháy... nhấp nháy... rồi tắt... Thành phố phủ một màu đêm lóng lánh huyền ảo, em đi lạc trong mớ bùng nhùng đó, khi ra về, thấy chân mình nặng trịch, không thể... dù chỉ là một chút vẫy vùng. Em rơi!! Giá như ai đó lôi em ra khỏi nỗi cô đơn, em đã chán phải một mình, giá mà em có thể khóc được. Soi mình vào những tiếng cười mục nát, tận hôm qua vẫn cười... em thấy lất phất đâu đó trong những cơn mưa có một bóng hình rất quen, thật lạ kỳ... chiếc bóng đó vuột qua khỏi bờ vai em, nhẹ nhàng như khi vừa đến.

1 nhận xét:

  1. Làm sao để nuôi lại những ngọt ngào từ hạt mầm đắng nghét? Mình cũng có lần ước, giá mà khóc được. Ừ, giá mà có thể khóc...

    Trả lờiXóa