.Đôi khi cứ như là có giác quan thứ 6, nhưng không phải. Không biết gọi đó là gì, mà hình như ai cũng vậy, thi thoảng lại bắt gặp những hình ảnh, những khoảnh khắc rất quen, cảm giác đã thấy và đã trải qua, như thể mình vừa sống một nếp sống chồng lên một thì quá khứ nào đó, thêm môt lần nữa... Khi đó, tôi chỉ ao ước rằng mình nhạy cảm hơn, siêu nhiên hơn để có thể biết được rằng những gì mà tôi sắp làm đây có lại dẫn tôi về một ngõ cụt bít bùng nào không, cái người mà tôi đang thương đây có phải là người mà rồi sẽ xoa đầu tôi mỗi ngày, mỗi ngày hay không... và chuỗi tháng ngày hạnh phúc như bây giờ khi nào sẽ tắt ngúm, quẳng tôi về cùng với vô vàn nức nở.
.Mà thôi, nếu biết trước hết thảy, biết đâu tôi sẽ không thể hân hoan và vô ưu như lúc này. Cái cảm giác nao nức chờ mong bao giờ cũng truyền ngược vào tôi một niềm tin lạ kỳ vào cuộc sống, vào tình yêu, vào trời mưa, vào trời nắng, vào những bước chân mình, vào sự đợi chờ không toan tính... Tôi yêu cái cách mà những bầy chim gọi nhau về tổ, hoàng hôn liếm trời, gió từ nơi ngọn nguồn nào thổi phì phèo giữa lòng thành phố... và giữa trần gian ào ạt nắng mưa, tôi thản nhiên độc bước, tiếp tục cuộc hành trình tìm nhặt yêu thương, cho dù ngày mai, ngày mốt, hay chốc nữa đây cũng phải quay về. Như là những cánh chim - như là bóng thiên di...
Đôi khi cứ như là có giác quan thứ 6, nhưng không phải. Không biết gọi đó là gì, mà hình như ai cũng vậy, thi thoảng lại bắt gặp những hình ảnh, những khoảnh khắc rất quen, cảm giác đã thấy và đã trải qua, như thể mình vừa sống một nếp sống chồng lên một thì quá khứ nào đó, thêm môt lần nữa...
Trả lờiXóa==> cái này là hội chứng Deja Vu, có rất nhiều người gặp, trong đó có mình :D
Đừng bao giờ ước rằng mình nhạy cảm hơn.
Không biết nhiều thứ, sống sẽ dễ chịu hơn :)