... Mỗi khi mà những cà phê, shopping, posing trở nên nhàm chán và tẻ nhạt, tôi lại muốn xem một bộ phim nào đó, một bộ phim thật hợp gout để làm mát bản thân. Những ngày tháng sáu thật ngông nghênh, nhiều nắng và lắm mưa đến lạ. Cứ muốn xem một chút dịu dàng, một chút bình yên, và yêu nghĩa là phải thêm một chút ghen tuông trong đó. Tôi muốn viết cho SHĐ - một chuyện phim thật tình, thật xót. Là tình yêu lệch lạc điên cuồng, là tình yêu tìm thấy sau cả tuổi thơ dài buông thả, là tình yêu bùng cháy từ khao khát tưởng đã nguội tàn trong thờ ơ lãnh đạm...
... Người ta yêu nhau và ghen với nhau... Tôi đã nhớ hoài một lằn ranh, một đêm biệt lập của những ái ân rạo rực ở bên này ngạch cửa và nỗi xót xa tận cùng đay nghiến của kẻ rơi lạc ở phía bên ngoài. Những cơn mưa biết chọn thời điểm xoá tan tành bức màn êm ấm, những ánh mắt đầy lửa, rưng rưng, bất lực, nhẫn nhịn và ám ảnh. Cuộc chạy đua của tình yêu đích thực và cảm giác ghen tuông hèn mọn đẩy những nhân vật đáng thương của tôi vào một cõi thiên thu. Hình như không ai là người có lỗi, lỗi... chỉ tại vì yêu... Một bộ phim đáng xem, trần trụi mà quá đỗi tang thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét