
.Em đùa, kêu chị viết gì đó trong blog cho em, chị viết thiệt. Mà chắc sẽ chẳng có gì đúng lắm đâu, chị với em chỉ như một cái nắm tay hờ, đôi khi rất hờ... Không nhớ bắt đầu từ khi nào, không biết sẽ kết thúc ở đâu. Chỉ nhớ rằng em thích là một người đi sau, lặng lẽ... như thể em tồn tại chỉ để mà lặng lẽ. Em nói với chị nhiều thứ, về cách sống của em, về suy nghĩ của em, về sở thích của em, duy chỉ có những dự định là em chưa bao giờ kể... Thì đã bảo là chúng ta rất hờ...
.Đâu có bao lâu đâu, không nghĩ là chị sẽ ngồi sau xe em nhiều thế, nói cười với em nhiều thế. Chị hiểu em rất ít, thậm chí đôi khi còn không hiểu gì, nhất là lúc mà mắt em ánh lên vẻ gì rất ư là trầm mặc và kỳ lạ. Cuốn em vào những mẩu chuyện của người khác, em nghe, rồi để đó, đôi ba lần chen vào vài câu bình luận ngớ ngẩn, vậy mà em nhớ... Người khác nói với chị em là một thằng sống tình cảm, chị sằng sặc cười: sống tình cảm đây hả..?? mà nhiều lần nghĩ lại, thấy đúng là như thế thật... Mà thôi, mượn cái câu này chốt hạ entry ở đây, đơn giản là cho em, không để đánh dấu hay lưu giữ điều gì: em ơi, em cứ hiền ngoan như thế!!!

Trui! Anh khong biet la...chi va em....
Trả lờiXóaCung khong cam nhan duoc dieu gi nhieu. Chi biet rang em hinh nhu cung rat quy "thang em" nay thi phai?