ME

ME

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009

lần nữa cho tình nhân

t hẳn ** sẽ bất ngờ lắm khi biết rằng tôi dành cho ** nhiều tình cảm thế. Trong hết thảy những gì mà tôi nói với **, có một nửa là đùa, còn nửa kia là thực. Chí ít thì ** cũng nên biết rằng sự nhớ mong và kỳ vọng là thực. Khi tôi nghe hơi thở ấy phả vào cánh tay mình, cái khoảng cách đủ gần ấy khiến tôi muốn khẳng định rằng đó là thực...

Nhưng mà tôi sẽ không nói cho ** biết đâu, dù sao đi nữa thì tôi vẫn thích điều gì đó non nớt như lúc này. Cũng đã thôi tự vấn rằng vì sao và từ lúc nào mà hình ảnh ** lại ngập tràn xung quanh mình, ở khắp cái thị trấn xa lắc xa lơ này, dọc theo mỗi sớm tỉnh giấc nhìn ra ngoài thấy mưa phùn nhẹ, gọn gàng và dập duềnh trong những giấc mơ nông cạn... Đâu đâu cũng thấy, kể cả khi ** thực sự đang ở trước mắt thì nỗi nhớ vẫn còn lẩn quẩn đâu đó trong não, trong tim. Tình yêu qua đi, nghĩa là thượng đế tạo cơ hội cho ta đón nhận một tình yêu mới, tôi luôn dặn lòng như vậy... Và một cơ hội cho **, cho mình, cho rất nhiều những gì bất ngờ phía trước...

1 nhận xét: