ME

ME

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009

trả về phai phôi

Nếu như có ai trì hoãn bước chân em thì đó chỉ có thể là anh. Nếu như phải đặt tên cho mối quan hệ này thì em chỉ có thể gọi đó là quả báo. Em nhận lấy ngay hết thảy những gì ngày xưa mình vương vãi cho anh, cuống quýt ngỡ ngàng chẳng kịp nhận ra mình đã tàn tệ đến mức nào. Và bây giờ, khi anh đã tan vào một nơi rất xa, tất cả những gì em có là một nỗi tiếc nuối mơ hồ, một bàn tay thèm khát, một chỗ trống lạnh băng kề bên mỗi khi em vô thức tựa vai vào và hẫng hụt...

Thật tội nghiệp cho cái mà em gọi là tình yêu đầu tiên, chỉ có mình anh mỗi đêm tỷ tê chắp vá những mẩu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, áp tai vào điện thoại, em chán ngán và hờ hững đến xót lòng. Để rồi sau anh, không hề có một ai khác hay lượn xe quanh nhà em, ngồi tỷ mẩn từng câu từng chữ chỉ vì em thích đọc thư tay, cũng không có ai cùng em trong một vòng ôm đúng nghĩa, Đêm say... em quyết định trả cho anh một vết bỏng tròn trên cánh tay, tự mặc định rằng đã buông nhau thực sự. Vậy là em đã đủ dũng khí để bắt đầu cho những vụng dại ngày hôm nay với một người không phải là anh...

2 nhận xét:

  1. cái lối viết 2 đoạn này của lăngquăng, làm người đọc, đôi khi hẫng, mà trọn vẹn vì sự xót xa câu từ. bàng bạc là buồn... [ sorry nếu cmt lạc điệu phá không khí entry :) ]

    Trả lờiXóa
  2. Hình như có gì đó mâu thuẩn trong chính nội tâm...Yêu - không yêu - yêu/ Nuối tiếc-Không là gì...

    Tình cảm bao giờ cũng lẫn lộn như thế

    Trả lờiXóa