ME

ME

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

sau rất nhiều hôm như thế

.Băng qua con đường Sài Gòn ngợp nắng và mập mờ khói bụi, em miệt mài cút bắt với một màu xanh... Có khi màu xanh ở tít con đường mà chuyến xe của em không về ngang qua đó, có khi màu xanh lởn vởn quanh những bước chân em khi hối hả lúc nhập nhằng, màu xanh còn có cả khi gục đầu vào tim em oà khóc. Đã quên mất cảm giác thế nào là yêu và được yêu, nên giờ đây em cũng không còn biết cả cách để mà tỏ bày, để mà âu yếm. Thì cũng lâu thật đấy, kể từ ngày em biết vị đắng của những cơn mưa, cũng là những cơn mưa đầu tháng 7 nằng nặng, run người... Em cứ muốn đó là anh, sẽ mãi mãi là anh, đốt nóng tâm trí em mỗi đêm nằm nghe gió thở, hoang mang...

.Dạo này em hay nhớ anh, sáng trưa chiều tối, đông người thì nhớ vòng xe của anh, một mình thì nhớ cái mắt nhìn dịu dàng trìu mến, muốn viết cho anh bằng hết thảy ngôn từ của mình, kể cả thứ cảm giác nín thở ngọt ngào sâu trong suy nghĩ. Phải tập dần thôi để lại quen với một bàn tay mới, một giọng trầm mới, một cái ôm mới, và những ngã đường chẳng hiểu từ lúc nào trở nên nồng nàn kỳ hoặc. Cho anh đó, mùa hè của em!! Em đang chờ anh ở đó, một chỗ ngồi còn trống, những câu chuyện cần thêm người thêu dệt, anh sẽ đến mà, phải không..??

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét