ME

ME

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

hoài - vọng - nhớ - mong

Người ta sống, ai cũng muốn bước tới, và hầu hết họ đã bước tới. Chỉ có tôi là đi thụt lùi... "tôi là ai mà yêu quá đời này..." ừ thì tôi vẫn sống đấy thôi, cho dù đó chỉ là một sự tồn tại mờ nhạt, cho dù tôi biết ngày mai có còn đến với mình, cho dù là chẳng có bất kỳ ngôi sao nào toả sáng vì tôi... Khi đó tôi sẽ là một ngôi sao vậy, một ngôi sao không ánh sáng, không tên tuổi và không nghĩa lý gì.

Tôi đang nói về nghĩa bóng của nó, khi mà hết thảy mọi người đều chuộng sự ngắn gọn, rõ ràng, thẳng thắn, như một kẻ cứng đầu cố chấp. Nhớ nhiều thứ quá, mà những điều đã quên thì cũng đâu có ít. Ký ức... tôi chỉ thấy mình rạng rỡ và có ý nghĩa trong những ngày tháng đã qua, mặc dù người ta đâu có mấy khi thật lòng với tôi... Cứ thế... tôi đi lùi và ngày càng trở nên xa dần với những người đang xếp hàng dài thi nhau bước tới, chạy tới thậm chí là bay tới nữa. Chỉ băn khoăn một điều là ngộ nhỡ đến một ngày nào đó, các loại bút viết không còn được sản xuất ra nữa, thì tôi sẽ phải lấy gì để mà lưu giữ.?? Hoài niệm cũng là một căn bệnh nhưng không lây lan...

3 nhận xét:

  1. K đã từng và tới giờ vẫn như thế !!!
    Quá khứ và ký ức vẫn luôn đẹp với đúng nghĩa của nó ....!! Tuy nó không huy hoàng nhưng con người ta luôn thèm khát khi nhớ về nó
    langquang nên vui vì mình đã từng " rạng rỡ " trong ngày tháng đã qua ! vì có mấy ai được như thế phải không ?
    thích câu cuối vì nó chính xác đến từng chữ hihihi" hoài niệm là căn bệnh .....nhưng không lây lan "

    Trả lờiXóa

  2. Cứ hồn nhiên như lá cỏ em nhé...

    Trả lờiXóa
  3. Hoài niệm cũng là một bệnh nhưng ko lây lan...nó chỉ phát tán khi con người ta ko biết lúc dừng hoài niệm và vì phát tán cho nên lúc nào con người cũng đầy hoài niệm. Đầy!

    Trả lờiXóa