Những ngọn đồi hết yêu không còn bảng lảng
Gối đầu nhau, cong vách đá ngượng ngùng
Chuyện buồn giờ gửi lại phía không trung
Sao nghe toạc một buổi chiều rướm máu
...
Người ta hết yêu, người ta sầu rồi khóc
Bạc mắt nhìn, bạc cả lòng nhau
Cơn say sóng giờ tìm ở nơi đâu
Đôi ba bận hẹn ai ngoài thềm vắng
...
Em và anh hết yêu, sao ngày còn rơi nắng
Phải mưa xuống thật nhiều để rửa mắt em trong
Gạt tên yêu dấu này bằng một nét rêu phong
Em nhón gót... chiếc hôn nồng đang khép...
--------
P.S : thơ viết cho mình ở quãng cuối đoạn tình...

Ngày hết
Trả lờiXóagiọt nắng tàn mau
Cơn đêm trút xuống
úa nhàu giấc mơ
Trăng cong
một mảnh ơ hờ
Mình ên ôm lấy
mong chờ
hoài mong...
Tàn thu
lá khép mi cong
Giọt mưa héo hắt
nhớ mong cúc vàng
Mây trôi
tím tái đầu ngàn
Một cơn gió thoảng
chở ngàn
niềm đau...
Tình tan
nước mắt rơi mau
Nụ hôn từ giã một màu phai phôi
Ừ thì,
rồi sẽ xa xôi...
Ngày tàn, thu hết
cuối trời buồn thương
Mình ta
gom những niềm vương
Về thu xếp lại
cuối đường cát bay
Sẽ quên hết những tháng ngày
Một dấu chấm hết.
Ta dài nẻo ta...
Chỉ mình ta!
Ngày tan, đêm đến, bình minh lại lên, em hết quãng đường ngay dại, rồi sẽ lại bắt đầu. Ai dám bảo Hết là dứt nợ. Ai bảo Hết là khép mộng. Như em, như chân rồi sẽ như cuộc sống vốn thế, nồng nàn.
Trả lờiXóa@ Jera :
Trả lờiXóaMây trôi
tím tái đầu ngàn
Một cơn gió thoảng
chở ngàn
niềm đau... ------> còn buồn hơn cả thơ em nữa anh...
@ chị Chim : nhưng nếu em ko biết dừng, thì sau nữa em sẽ trượt mất.
Trả lờiXóaTui hem bít mần gì hết. Clap clap clap... [chỉ bít zỗ tay khen bạn thâu]
Trả lờiXóa