.Tình hình là, hôm qua tui mơ một giấc mơ thía lày
: tui thấy tui đang vi vu trên một chuyến bay hạnh phúc, chuyến bay khá dài nên tui pùn ngủ, zì pùn ngủ nên tui ngủ
. Khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên một cánh đồng bồ công anh, chỉ một mình tui mà thôi, lúc đó cảm giác vô cùng hoang mang, không biết đó là đâu và vì sao mình lại lạc đến chỗ này
. Lan toả trên cánh đồng là một hương thơm diệu kỳ, tiếng gió xôn xao khắp bầu trời bao la xanh ngăn ngắt như bài tình ca du mục. Tui bắt đầu cảm thấy thích thú với cảnh vật trước mắt, muốn cùng thiên nhiên nơi này hoà vào vũ điệu thần tiên
...
.Tui mơ hồ thấy một ai đó đang bước lại gần mình từ phía cuối con đường. Hoa nắng làm cho tui không cách nào nhìn rõ người đó. Và rồi... người ấy cũng đến bên tui thật gần, thật gần
, nở một nụ cười thiên thần, trên tay cầm một bó hoa dại trăng trắng xinh xinh. Tui thấy tim mình khựng lại một nhịp, mặt đất trở nên chênh vênh lạ lùng, như thể rằng đây chính là nơi thời gian ngừng lại vậy. Đó chính là người thường xuyên xuất hiện mỗi đêm nằm mơ phố, ôi Minh Đạo của lòng em
!!! Anh đã đến bên đời, đã cười với tui, đã cầm lấy tay tui
... trời ơi cái giây phút đó... tui đã ước gì mình không quá bâng khuâng để có thể hát vang rằng em yêu anh
. Nhưng khi mà tui vừa định nhào tới ôm Minh Đạo thì một cơn gió lạ tràn qua và tui thức tỉnh, hức hức... Thì ra giấc mơ chỉ là giấc mơ, tui đã nhớ giấc mơ lạ đó rất nhìu, nhớ đến độ tui nghĩ rằng, nếu phôi pha ngày mai thì tui mãi mãi không bao giờ quên anh Đạo, không bao giờ quên cái ngày dịu dàng đầy nắng đó... hí hí
...
Chà,anh Đạo...của em thật hạnh phúc ghê nha
Trả lờiXóa:) Hay!
Trả lờiXóa