.Tự dưng mà thấy trống huơ trống hoác ở trong lòng, ngày quá vô duyên. Khoảng cách đó hình như không đủ gần để có thể đặt tên cho bất cứ thứ cảm xúc gì lúc này, mỗi thứ một chút, mà chút nào cũng thiệt mong manh. Đi trên con đường của mình mà vẫn cứ trầy trật, như thể rằng bất cứ lúc nào cũng có thể bị chính mình đá văng ra bên lề, và ở phía ngoài đó chỉ là sỏi đá cùng những thứ tương tự như là chân không, một cuộc chạy đua vô ích với những nghĩ suy đang dần lớn lên trong đầu. Khi bàn tay chạm vào sỏi đá, có thể nào quay lại... mà không, phải là đến với nhau một lần nữa không? Người đã ở ngút ngàn xa, nơi mà tầm mắt tôi không cách gì vươn tới ngoài hàng tiếng đồng hồ thẫn thờ mong nhớ...
.Ừ thì vậy đi, biết đâu đây cũng là lúc tốt nhất để vứt đi tất cả những gì không nên tồn tại, nhẹ nhàng nhất, gọn gàng nhất, không đau lòng... Có hít một hơi thật sâu thì trong lồng ngực cũng chỉ là một khoảng không trống rỗng. Tôi mơ hồ nghe tiếng sóng biển gờn gợn bên tai mình, không hiểu là từ đâu, là quá khứ, hiện tại hay chẳng khi nào nữa? Trong tiếng sóng chẳng có hàng dương, cũng chẳng có thứ âm thanh gì chứng tỏ rằng sóng đã tìm đến được với bờ, một chút ỳ oàm cũng không có. Vậy thì chắc là vì tôi đã thật sự quá hoang mang... thôi người cứ bình yên mà bước tiếp, sau lưng tôi là cả trời vàng... nhưng quả thực là rất vắng!!!
thiện tai, nếu thí chủ giữ được cái "Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" thì sẽ thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn. Lòng trống rỗng chứng tỏ đang cần nạp năng lượng đó nha!
Trả lờiXóa