ME

ME

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009

cho những nụ cười

Có người nói với tôi rằng : tim đã đầy rồi, không còn chỗ nữa. Với tôi, ngoài một ô vuông nhỏ vẫn đang sẵn sàng cho một cái ngoéo tay, thì tim mình quả là đầy thật. Và họ là những người đong vào tim tôi căng tràn yêu dấu. Bạn bè, mỗi người một thuở, có kẻ ra đi, có kẻ quên lãng nhau sau những tháng ngày, cũng có người rồi sẽ ở lại... và ở lại mãi mãi như một nỗi ám ảnh ngọt ngào... Khi tôi nhận ra rằng thời gian không còn mang ý nghĩa của sự đong đếm, cũng là lúc mà tôi muốn chúng ta dậm chân ở giây phút này cho những nụ cười vang dài vào trong hồi ức. Ôi tuổi trẻ sao mà quá thiết tha...

Họ đến với tôi như một món quà của số phận, cho dù có cả đời cố gắng cũng chẳng thể nào tìm được thứ gì khác để mà đánh đổi. Tôi có những người bạn sắc bén từng suy nghĩ, trong veo tiếng cười, cần mẫn góp nhặt và hơn hết là thứ chân tình tròn trĩnh kia. [thú thật là tôi chẳng thể nghĩ ra từ nào xác đáng hơn 2 chữ chân tình]... Tôi một mình ven theo đại lộ mà vẫn thấy hoan hỉ, biết rõ rằng rồi mình sẽ phải đi đâu, vì họ luôn dành sẵn cho tôi một chốn dừng... Oà vào nhau như một sớm mai đầy nắng !!!

2 nhận xét:

  1. "Oà vào nhau như một sớm mai đầy nắng", rồi theo thời gian, "có kẻ ra đi, có kẻ quên lãng nhau sau những tháng ngày, cũng có người rồi sẽ ở lại... và ở lại mãi mãi như một nỗi ám ảnh ngọt ngào...", nhưng dù thế nào, chữ duyên đã có, thân tình mãi lắng sâu. Cám ơn những người bạn bên tôi!

    Tks lăngquăng nói hộ lòng, nhiều người... :)

    Trả lờiXóa
  2. nếu là như thế thì langquang là 1 người rất may mắn và hạnh phúc lắm ...............đời người mỗi người 1 số phận .......!!!
    "Chân tình " như một món quà " vô giá "
    làm cho nó ngày một lớn hơn bằng cách duy nhất là hãy chia cùng người khác ! cái đó gọi là trao đổi ....
    Tuy lắm khi chẳng công bằng nhưng người cho đi nhiều chính là người hạnh phúc và thanh thản ! hihhihihi!

    Trả lờiXóa