ME

ME

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

hôn mình một nụ nồng nàn

.Dạo này em thấy mình đã sống khác đi một chút, nghĩa là sòng phẳng hơn với chính mình. Vui thì cười, buồn thì khóc, nhớ thì nhắn tin gọi phone, yêu thì nói là yêu, giận phải cho ra giận. Tập đơn giản hoá cuộc sống, giải mã cảm xúc thành những ngôn từ rõ ràng và tròn trĩnh. Em thấy ngày không còn lê thê nữa! Cuộc sống là phải thế... phải thế...

.Nếu có thể di chuyển theo đường chim bay, em chắc đã ào đến bên người, ghì người vào một cái ôm siết chặt. Chắc sẽ thoả mãn, sẽ tràn trề, sẽ hài lòng và bất ngờ lắm lắm. Ôi chao những cảm xúc tưởng chừng mới tinh, sao mà đáng thèm thuồng đến thế! Vậy mà vẫn còn phải loay hoay nhiều quá, như khi em kề má mình vào gối... run run, cũng còn có em gập ghềnh mơ đêm, thèm vào giấc ngủ. Em... đã cố gắng để mà đơn giản nhất có thể...

4 nhận xét:

  1. Một cảm xúc khi đọc entry rất " đầy " .....
    Từ hình ảnh đến melody và cả entry đều rất .........trọn vẹn !

    Trả lờiXóa
  2. Một entry rất hay , bạn à!
    Đọc xong chỉ biết chấm ba chấm vì chẳng có chỗ để mà chia sẻ nữa .....!!!hihihihi
    rất thích cách langquang viết ....rất đầy và đẹp !

    Trả lờiXóa
  3. Đúng rồi bạn à!
    Đơn giản là vĩ đại mà
    Vậy nên hãy giữ cho nó đơn giản (keep it simple), thay vì phải làm cho nó đơn giản. phải ko bạn?

    Trả lờiXóa