ME

ME

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

lưng

.Chắc là tại vì chỉ hay ngồi sau xe người khác nên tôi luôn có cảm xúc thật đặc biệt về những tấm lưng... Tôi da diết về một tấm lưng ngày xưa đã đèo tôi  mỗi ngày hai lượt đi - về, con đường 4 cây số tới trường cứ thế mà ngắn dần, ngắn dần... đến khi tôi thay xe đạp bằng một thứ phương tiện khác, đến khi người đó với tôi chẳng còn gì để mà hiểu hơn nữa. Tôi đăm đăm về một tấm lưng đi xuyên qua bóng tối, rỉ rả vòng xe trở về, khi không mà nước mắt lưng tròng muốn khóc...

.Tôi thấy mình tan chảy vào một tấm lưng lúc nào cũng ở yên đấy chỉ để cho tôi thản nhiên tựa vào và nhắm mắt... Nhưng tôi lại sợ những cái quay đi, như là hết thảy nuối tiếc và không trọn vẹn. Tự hỏi rằng đã có ai cảm thấy ấm lòng, bình lặng hay ngờ vực tấm lưng của tôi chưa..?? Hy vọng rằng không, xin hãy nhớ tôi từ phía đằng trước, là nụ cười, là vòng tay, là những lúc vu vơ nghe môi mình bật lên tiếng hát. Và còn vì một lẽ khác nữa... tôi sẽ chẳng bao giờ muốn mình quay lưng về nơi có người luôn mong tôi ở lại...

1 nhận xét: