ME

ME

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009

mơ phố ở trên cao

.Thì ra tôi vẫn chẳng thể nào trốn khỏi thứ cảm xúc ấy mỗi khi nghe những bài hát về Giáng sinh. Ôi cao nguyên yêu dấu của tôi ơi, ôi kỷ niệm da diết của tôi ơi!! Giá như đã có thể  gói Đà Lạt mang về, vẹn nguyên những hàng thông lặng lờ tít tắp, vẹn nguyên bờ hồ tíu tít vòng xe, vẹn nguyên gió đồi tràn trề tóc rối, vẹn nguyên nụ cười và cả nước mắt chia xa. Chưa lần nào tôi kịp nói với Đà Lạt một lời tạ từ, chắc là số mệnh đã sắp đặt sẵn cho tôi một lần trở lại, phải lên thật cao và nhìn xuống nơi mình từng ghi lại những dấu chân...

.Đêm cafe trên con dốc nhỏ... tôi vẫn còn nhớ thứ ánh sáng hão huyền hắt vào ly sâm dứa ngọt lịm xanh lơ. Mùa sau quay lại, chắc sẽ chẳng tìm đâu được cảm giác lần đầu uốn lượn quanh đèo, thấy háo hức cong vênh ngược chiều ngày tháng. Sẽ là một gã điên nếu tôi luồn tay mình vào trong mớ len ấm màu mè xinh xắn ấy giữa Sài Gòn, nhưng nếu là cao nguyên... tôi có thể tự do rúc mình vào hơi ấm của một vài người nào đó, lững thững xuôi đồi và cả ngọn gió mùa đông ngơ ngác lạnh tràn, hết thảy đều tự do, hết thảy... Sài Gòn tháng bảy, tôi viết cho nỗi khát khao hoài về một miền đầy đất đỏ và thông xanh...

6 nhận xét:

  1. Vậy là sẽ có một Đà Lạt vào giáng sinh trong một giấc mơ khác ngày đông đúng hok? Hok biết là em có lại được mơ, và giấc mơ này dài bao lâu? Rồi cứ hân hoan, háo hức...rồi lại hụt hẫng và hập hực!!!

    Trả lờiXóa
  2. Em luôn có những cảm nhận rất riêng!

    Cái pic dễ thương quá!

    Trả lờiXóa