
.22 tuổi... vẫn chẳng làm được gì cho ra hồn, vẫn lông bông như cái hồi 17-18, vẫn không cách gì điều khiển được những cơn stress kéo dài nặng nề, quẩn quanh theo cái chu kỳ buồn - vui - thương - nhớ... 22 tuổi, qua rồi cái thời phải tự nhận thức mình và tôi biết mình sẽ [phải] mãi mãi thuộc về nơi này, gánh vác cả cuộc đời mình và những người mình yêu thương trước khi mọi thứ kịp trở nên vàng cỗi. Đôi khi vẫn còn ngồi suy tính xem mình mơ ước điều gì, rồi tự trả lời, rồi tự động quên... Giống như là một thú vui hời hợt...
.Giá như tôi có thêm nữa sức mạnh, giá như ai đó nói cho tôi biết thế nào là sống bản lĩnh, , giá như tôi không có những vụn vặt gọi là con gái. Thị trấn này không hề bạc đãi tôi, thế nên tôi không cho phép mình rời xa nó, cho dù vẫn thấy mình còn thiết đến những nồng nàn tự do tự tại ở tuổi 22. Bạn nói tôi sống trong một sự ràng buộc vô hình, tôi nói tôi sống trong chính bản thân mình. Thế thì ai đúng, hay là chẳng có ai sai?? Tôi vẫn chưa tìm được con đường nào khác cho mình...
e'c...cu~ng si nghi~ nhi`u hok ke'm ah'...bi't rang cs cu?a mi`nh la` do mi`nh p ga'nh va'c oy thi` ha~y co^' ga'nh va'c tot na`....lun lun vui ve? va` na`..T__T
Trả lờiXóa