Em đọc những dòng chữ ấy mà không khỏi giật mình, nó như thể được viết ra là dành cho em, soi rõ từng ngóc ngách, phơi bày từng cảm xúc, nó khiến em sợ tình cảm của mình bị phát hiện. Cái con người xa lạ ấy sẽ mãi mãi không bao giờ biết rằng em đã hoang mang thế nào trước mỗi câu chữ người đó đã viết. Hoá ra em không phải là người duy nhất vội vàng, hoá ra không phải chỉ có mình em mỗi đêm phơi nỗi buồn đợi chờ một vài dòng tin nhắn, hoá ra cũng còn có người khác bạc giống như em...
Bởi vì em... không là duy nhất. Thế nên nỗi đau mà em vẫn thường tự dày vò đay nghiến, rồi trằn trọc, rồi bồi hồi, lấy hết can đảm mà đối diện, rồi phân vân, rồi phủi sạch... chỉ người nào may mắn mới không vấp phải. Mà sao em thấy mình đáng thương quá, như là mùa đông bị người ta dồn vào chật cứng những tuyết, những rét, những chơ vơ và những muộn màng, chẳng ai muốn mình là một mùa đông như vậy... Cám ơn lời tự tình rất thật ấy, bây giờ thì cho dù là yêu đương chẳng cách gì che giấu, em vẫn rộn lòng vì biết rằng mình còn hoài đó những chân tình...
hí hí... em đọc những dòng đó ở đâu mà thấy như là mình, đừng nói của chị nghen... ngại ghia hí hí (È, chị đùa thoai nha! Hì...)
Trả lờiXóa