ME

ME

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

vì cứ cách 24 giờ, trời lại vào đêm

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất yên. Gió không dám lùa mạnh, đèn không chói sáng, điện thoại chỉ báo rung. Và cô cũng chẳng dám khóc oà, chỉ khẽ thấy nước mắt tràn qua khoé, lăn dài trên má, qua tai, và rơi tõm xuống nền gối ấm, lẽ ra ở trong hoàn cảnh ấy, cô phải vùi mặt mình vào sâu trong gối, tấm tức và cồn cào vì sự đổ vỡ của một giấc mơ. Ừ, rồi thì gã cũng chỉ là một giấc mơ. Bây giờ cô ghét nằm mơ, cô ghét thứ hạnh phúc giả tạo và thêu dệt, cô ghét chiếc áo cuồng nhiệt của sự ơ hờ. Cô ghét hết mọi thứ liên quan tới gã, vì cô chẳng cách nào thoát khỏi chúng, chúng khiến cô luôn phải nhớ về và rồi tự chúng biến thành ký ức đầy gai nhọn. Hạnh phúc và đớn đau, ngọt ngào và cay đắng, yêu đương và rạn vỡ... làm sao biết nơi đâu là ranh giới để mà mình đừng bước qua ??

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất lạnh. Cô đưa mắt nhìn ra phía gió sương, chỉ thấy đêm tối nhìn mình bằng đôi mắt lạnh băng, không một cái vuốt ve an ủi. Trong chuyện tình này rốt cuộc cũng chỉ có mỗi mình cô. Gã thuộc về một nơi xa xăm, xa hơn cả không gian, dài hơn cả thời gian, một nơi mà cô không thể đến chỉ với tình yêu của mình. Tự nhiên mà muốn chạy ào ra phía bóng đêm và mất hút, sẽ chẳng có ai nhận ra thiếu vắng và chạy đi tìm cô, cô sẽ ở đó một mình, không tin nhắn, không hò hẹn, không gã trai. Nhưng trái tim cô không thể mãi mùa đông...

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

MERRY X-MAS TO ME

Sau Tết thì tui thik Giáng sinh nhứt trong năm, thik hơn cả Valentine lun [dĩ nhiên roài]. Hình như là bất kỳ màu sắc sặc sỡ nào cũng thuộc về Giáng sinh, thế nên mùa này đường phố tha hồ mà rực rỡ, và tui tha hồ mà lè lẹt. Để đón Noel, tui đã định là sẽ xem một movie thật vui thật ý nghĩa, và tui đã chọn My Little Bride [Cô dâu 15 tuổi], một bộ phim đã coi từ rất lâu, đủ lâu để khi xem lại có một vài chi tiết vẫn làm tui bất ngờ vì mình đã quên quá nhiều. Nhận ra là đêm Giáng sinh thì nên xem những bộ phim như thế này, tuy không hề liên quan gì tới mùa lễ hội nhưng vẫn đủ ấm ở giữa đêm đông. Đâu phải cuộc sống hôn nhân nào cũng "đáng sợ" như mình từng nghĩ đâu :)

Tui mê không khí lạnh đêm Noel quá chừng chừng. Buổi tối đường vắng, bạn chở băng băng ngoài phố, nghe lạnh rát đôi chân, bao nhiêu gió lạnh phía trên bạn hứng hết. Mà vui cái là càng lạnh run thì tiếng cười càng giòn giã, cũng lâu lắm rồi hôm nay mới lại cười cái điệu cười vô duyên ấy. Ở cái nơi xó xỉnh mù u này chỉ có 5% hương vị Giáng sinh thôi, tui cũng không còn đủ sức khoẻ để lê lết trong đêm này, nên sẽ rất tuyệt nếu chỉ ra đường một chốc rồi rúc về nhà, mở máy lạnh ở 19 độ, lôi kem đễ sẵn trong tủ lạnh ra ăn, pose một pic bên cạnh cây thông cho có mùi, gọi cho vài ba người vớ vẩn, nhận lại vài ba lời nhăng tiếng cuội, rồi trùm mền nằm coi phim. Mới nghĩ tới thôi mà đã nghe sướng. Uhm.... mà có ai cho tui nghe một tiếng chuông nhà thờ không ta :)

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

không đâu an lành bằng chính tuổi thơ

Chẳng có nơi nào là bình yên cả! Cuộc sống dạy cô biết yêu thương và dạy cô biết căm hận con người. Khi những cánh đồng không còn cơ hội vào mùa gặt, các chị các cô không còn sớm tinh mơ vác lưỡi liền ra đồng, chỉ có những ngôi nhà thi nhau to rộng trên nền đất gạch hoang liêu. Khi lũ trẻ không còn mua dây thun về thắt thành sợi chơi nhảy đủ kiểu, khoảnh sân bé sau nhà đôi khi chỉ còn có tiếng đánh nhau của lũ con trai. Khi cô không rong chơi nữa, bước ra khỏi giấc mơ của mình, rũ bỏ vẻ ngoài bình yên, và cô bắt đầu trưởng thành.

Cô đấu tranh với mọi xô bồ bên ngoài, giữ cho mình luôn năng động và mạnh mẽ để không bị nhấn chìm. Cô đấu tranh với người con gái nào đó trong quá khứ mơ hồ để tìm một vài phần nghiễm nhiên trong trái tim của gã trai ấy. Cô đấu tranh với chính mình, vì đôi khi cái ý nghĩ sẽ lao ra khỏi nhà và vùng chạy đến bất kỳ nơi nào xa lạ khác, vẫn chớp nhoáng trong đầu làm cô khó ngủ. Dường như con người nơi này không hề thích sự bình an và tĩnh lặng. Cô cảm thấy đáng thương cho họ và đáng thương cho chính mình... Đó là một buổi chiều tháng mười hai trời không cho gió, ngột ngạt, trầm buồn, gắt gỏng, và hoàng hôn xuống nặng nề như mặt trời bị kéo rớt ở phía mờ xa...

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

hơi dài, nhưng hãy đọc cho đến hết

Cô đang mong muốn thời gian qua nhanh thật nhanh để mau chóng kết thúc 3 năm biến cố của cuộc đời mình. 1 nửa của 3 năm ấy đã trôi qua, liệu rằng sau 1 nửa còn lại cô có còn được phép như xưa. Biết rằng đã và đang đánh mất nhiều lắm, thậm chí là cô thấy rõ mồn một từng thứ, từng thứ vụt mất trên tay mình, mà bất lực... hy vọng sau 3 năm chúng sẽ trở về, như là một ngày nắng ấm.

. Với Tatu Oh. Người đã đi vào lòng cô, vượt qua khỏi giới hạn tình bạn, thân thiết như gia đình, khiến tâm hồn cô mở cửa và nói ra những điều chất chứa. Người đầu tiên dạy cô biết thế nào là sẻ chia. Người dễ dàng khiến cô cười và dễ dàng làm cô khóc. Người đã từng ở vị trí quan trọng nhất trong cô, dù bây giờ đã bị soán ngôi rồi, một ngày nào đó cô sẽ kể.

.Với Phiên Nghiên. Người dạy cô biến nỗi buồn thành những dòng chữ viết. Người góp phần tạo nên cho cô một gia đình mới ở tuổi 20. Người khiến cô muốn chở che và được chở che. Người cân bằng cho cô mệnh đề kẻ thích nấu và người thích ăn. Người cùng cô thong dong qua những đêm vô tư lự trên tầng 2 chung cư ấm áp. Cuộc đời này là mãi mãi, và nơi đó chính là khoảnh khắc.

. Với Cá Ngão. Người anh em tốt. Người lúc nào cũng có thể nhường nhịn cô. Thật may mắn vì cô đã gặp một người còn mít ướt và yếu đuối hơn cả mình. Giống nhau đến 65,99%. Người cùng cô ăn chơi lêu lổng, người cùng cô nuốt trọn những khoảng thời gian rỗi đời. Không phải nhân vật chính, nhưng là một người không thể thiếu. Với cô, đây là một người trung hoà của mọi người, có sẻ chia, có vui có buồn, có showbiz, lười biếng và có cả nhiệt thành.

. Với Nhóc heo. Chúng ta có những vấn đề thật khác nhau nhưng cùng chung sở thích. Người cùng cô huyên thuyên trong hội phim Hàn. Người mà cô muốn cười cùng, khóc cùng, mơ mộng cùng về một vài drama nào đó. người gây nên những chấn động không ngờ trong tim cô. Người đặc biệt nhiều mâu thuẫn và nhiều bí ẩn. Người chở cô vòng vèo qua những phố phường ngắm nhìn thiên hạ, bình luận thiên hạ, sau lưng người là một chỗ ngồi với cả bình yên và hạnh phúc.

. Với Phong windie. Cô biết đã có những đổi thay. Nhưng Phong windie là người gây nên cho cô những trò quái đản. Người có cái siết tay rất ấm, khi dịu dàng, lúc rộn ràng cứng cỏi. Trong những niềm vui và nỗi buồn của người, cô thấy mình một chút ở trong đó. Người lôi cô vào mấy cuộc đi rong, đôi khi không vì mục đích hay lý do gì. Khi ở bên, cô sẽ không quá khó khăn để nghĩ xem mình sẽ nói gì và làm gì tiếp theo. Vì người luôn là một người thú vị.

. Với Sandy. Chắc Sandy không biết đâu, nhưng sandy là người đã làm cho cô đi hết từ thắc mắc này đến tò mò kia. Người có thể làm rất nhiều thứ mà cô không thể. Sandy có thể cắm hoa, nấu ăn, và đặc biệt là cua trai rất giỏi. Không có gì hết gái àh, đó là bản năng của em thôi :) Người không biết quá nhiều để cô không cảm thấy áp lực khi ở cùng.

. Với Nhật Linh. Người luôn liến thoắng bên tai cô như một con bé cấp 3 vô tư và không biết hờn dỗi, người cho cô thứ cảm giác thân thuộc kỳ lạ từ vài ba lần gặp đầu. Người cho cô một chỗ ngủ trên tầng cao nhất của ngôi nhà, cùng tra tấn giấc ngủ của nhau đến gần 2 giờ sáng. Như 1 đứa em gái đáng yêu và một bà chị luôn tỏ vẻ già đời.

. Với Yến Phạm. Người đầu tiên trong bọn nhỏ gọi cô tiếng chị nhẹ nhàng. Người nhỏ bé, đến cả nghĩ suy cũng nhỏ bé và non nớt nốt. Người cùng cô ngủ trên 1 chiếc giường con ấm áp suốt 2 đêm Đà Lạt. Người cùng cô nâng những ly bia đắng ngòm nhạt thếch, vậy mà vẫn muốn uống. Người luôn tham gia vào những cuộc vui, mà lần nào cũng thấy em buồn. Thôi em... đừng buồn...

Đã nói hết được đâu. Trong những người và những điều kể trên có một phần đã bỏ cô mà đi, một phần ở lại. Trong phần ở lại cũng có một phần vẹn nguyên và một phần nứt nẻ. Trong phần vẹn nguyên biết đâu có một phần sắp sửa ra đi. Ôi cái đầu óc của cô. Ôi blog của cô, sao hỉnh ảnh của những người quen nhiều quá.

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

quãng chờ...

Trong tim ai cũng có một nơi chờ người khác chạm đến! Cô không thích K, thậm chí cô còn cảm thấy K như một con bài trong cuộc thi, được đưa vào để thêm phần kịch tính. K hát không hay, K diễn không tốt, nói chung nếu là cô thì K sẽ không có bất kỳ cơ hội nào. Cô lúc nào cũng chờ đến thời khắc K không được là người tiếp tục. Nhưng cô đã không nghĩ là K sẽ ra về theo cái cách thế này. Trong một phút giây ngắn ngủi nào đó, K đã làm cô xúc động. Một vài người khác xúc động. Và giữa những lời hát chia tay, đã có nước mắt rơi, khẽ khàng. Bất kỳ một sự thiếu vắng nào (và cả sự đào thải nào) cũng đều tạo nên một khoảng trống, cho dù đó là khoảng trống từ một con người mình không quan tâm lắm. Thoáng chốc cô cảm thấy K đã chọn một cách thông minh để dừng lại. Không tiếc, nhưng buồn.

Và tương tự như thế, tại một phút giây bất ngờ nào đó, trái tim ta bị một kẻ nào đó chạm đến, làm bật lên những rung cảm nghẹn ngào, chúng khiến ta muốn yêu thương biết nhường nào. Cô gọi đó là quãng chờ... nếu mọi người đến với cô từ những quãng chờ trong lòng cô, chắc chắn cũng sẽ giống như K lúc ấy, khiến cô miên man sau buổi chờ, và cảm xúc đến, bất giác khiến vòng tay cô mở rộng để sẵn sàng nâng niu. Nếu ta khóc vào phút giây này liệu có được phép không? Không ai có thể ngăn được nước mắt của người khác, những quãng chờ có thể là hạnh phúc, là khổ đau, là được, là mất, là cho đi, là nhận lại, vậy mà vẫn chờ... để biết rằng mình còn đó cảm xúc. Đến với nhau thật lòng, có khi nào quá khó không...

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

vài điều nhỏ bé mà thôi

Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, sẽ giải quyết được hết, thông suốt được hết, hài hoà được hết, không đớn đau và cồn cào nhau nữa. Nhưng không nói. Sao vậy? Tại vì không muốn nói. Lời nói là công cụ giao tiếp tốt nhất giữa con người, thế mà đâu phải lúc nào nói ra người cũng hiểu đâu, người hiểu rồi thì liệu người có cảm cho tui, người cảm rồi chắc người cũng cảm để cho có thôi. Rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì. Không chấm nhưng mà gần hết. Nhiều khi tui trách sao mà cái điều nhỏ bé ấy nó lại nhỏ bé đến vậy, nó bé đến độ tui đã nghĩ là người sẽ chẳng thèm nghe để làm gì, thế nên tui nuốt cái điều nhỏ bé đó của tui lại. Văn hoá sẻ chia đã là điều xa xỉ [với tui thoai]

Có một điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, có thể chúng ta sẽ khác. Có thể tui sẽ vững lòng hơn để yêu ** nồng nàn và đường hoàng hơn, không lén lút, không mộng mị như thế này. Nhưng tui vẫn không dám nói. Vì tui không tìm đâu ra một lý do đủ lớn để ép mình nói. Đó là bí mật. Có thể là khi điều nhỏ bé đó không còn là bí mật với ** nữa, thì đến cả cái quyền được yêu một mình tui cũng không còn nữa. ** sẽ dần dần xa lánh tui, khách sáo với tui, thậm chí là thương hại tui. Vậy là tui nhủ mình nên nuốt thêm một điều bé nhỏ nữa, vì tui không tự tin rằng ** sẽ sẵn lòng cho tui một vòng tay, vì vòng tay ** chắc đang chờ một kẻ khác. Ôi sao mà tui có những điều nhỏ bé đau lòng đến vậy, một cuộc nói chuyện thôi, à không, một vài phút thôi, à không nữa, chỉ một câu thôi... mà trời ơi tui không nói được. ** ơi...

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

xin người đừng nhắc

Xin người đừng nhắc mờ sương

tôi không tự tin rằng mình sẽ không khóc,

kỷ niệm giờ là bàn tay ngà ngọc

nhẹ nhàng mà siết chặt tim tôi.

...

Xin người đừng nhắc trùng khơi

những chuyến đi, những nẻo đường đã cũ

tôi sẽ dỗ mình như một con nai đang ngủ,

không chờ đợi gì ngoài vệt thời gian.

...

Xin người đừng nhắc lang-biang

đừng nhắc lũng sâu hay ngọn đồi xanh mướt

đừng khiến tôi mơ hoài về miền tha thướt

soi mình trong gương mà chẳng thấy tôi đâu.

...

Xin người đừng hỏi bao lâu

một vài mùa đông phải chăng là vô tận

những yêu thương mà tôi không thừa nhận

hay con nai còn mơ mãi giấc ngủ vùi.

...

Xin người đừng nhắc niềm vui

hay nỗi buồn mà chúng ta từng có

làm một con nai thôi sao mà khó,

người nhắc làm gì... tôi đỏ mắt người ơi...

 

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

just winter

 

Mỗi năm cứ đến mùa này là cô lại nhớ quỳ. Quỳ thì năm nào cũng nở đúng hẹn, chỉ có cô là còn mãi chần chừ. Người ta bảo Đà Lạt chỉ còn lạnh vào ban đêm thôi, ban ngày vẫn rát nắng như dã quỳ. Người ta bảo Đà Lạt chỉ để du lịch thôi, chứ ở luôn thì chán chết. Người ta bảo chợ Đà Lạt nhơ nhuốc, hồ Xuân Hương cạn kiệt, con người làm cho cao nguyên nóng dần. Nhưng cô vẫn muốn đến. Không hẳn là vì chán cái nóng Sài Gòn, không hẳn là để tưởng nhớ một người nào, chỉ là đi để mà tận hưởng. Những thông, cúc quỳ, con dốc, căn phòng khách sạn, thung lũng hoang sâu, đường đèo cô tịch... chúng khiến cho cô luôn muốn được ở gần.

Cô thèm nhìn thấy hơi thở mình cuộn thành sương, thèm cái không khí hiền hoà chậm rãi. Cô không uống trà nóng vì cô không thích, nhưng nếu những cơn rét cao nguyên trở nên õng ẹo, cô sẽ choàng khăn, ủ ấm đôi tay mình trong đôi găng hay trong tay một người nào đó. Có thể mùa đông sẽ là vĩnh cửu. Một năm rồi, những ký ức và nhớ nhung về Đà Lạt ngày một nhiều thêm, đôi lúc cô ước mình có được phép màu của cánh cửa thần kỳ trong truyện tranh, chỉ cần bước qua, là núi là mây là mùa đông tràn trề choáng ngợp, đôi lúc lại không. Vì dẫu sao đi nữa, cái cảm giác hồi hộp và náo nức mỗi lần bước lên chuyến xe màu cam đó có một sức mạnh ghê gớm. Cô nhớ rõ mình đã thiếp đi như thế nào trên xe, những giấc ngủ chập chờn vờn theo triền đèo thoai thoải, mở mắt ra thấy hạnh phúc vì sương mù phủ đầy cửa kính. 7 giờ đồng hồ chờ đợi, giống như một khoảng thời gian cần thiết để về với xứ sở thần tiên. Đà lạt ơi... em muốn khi em về mang Đà Lạt về theo...

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

em




cưới nhau không em ?

Cái mùa cuối năm này sao mà lộn tùng phèo hết trơn hết trọi. Họ về với nhau, cộng thêm cho nhau một miệng ăn, những tiếng cười, tiếng cãi nhau, chia nhau thêm một chỗ ngủ. Họ về với nhau, trên tường nhà còn gắn mớ hoa lá hẹ màu mè nổi bần bật. Họ cưới nhau. Bạn bè tui tụi nó cưới cũng đã gần một nửa, gần một nửa là nhiều lắm đó, trời trời... mỗi lần hay cái tin này là tui lại tự dưng thốt ra một câu: sao mà sớm zậy. Rùi cũng tự mình nhủ mình, sớm gì nữa, sắp già chát hết roài. Mà nói zậy thui nhe, tui chưa muốn đâu. Hì. Gặp lại mấy đứa đã theo chồng lấy zợ, tui luôn hỏi đúng một câu: cưới zui hông bây? Bọn nó cũng trả lời đúng một câu: có sướng có khổ mày ơi. Cái gì cũng có hai mặt, mà dòm cái mặt hớn hở của tụi bây tao chỉ thấy cái mặt sướng thôi hà. Mà trong vòng 10 năm tới tao chưa cưới đâu, tụi bây đừng chờ vô ích. Chấm hết. Mẩu chuyện chấm hết vì bọn nó phải về nhà zới chồng zới vợ. Haizz.

Tạm thời không bàn đến chuyện càm ràm của mama tui, không bàn đến chiện đôi khi tui vẫn mặt ủ mày ê vì nghĩ mình đang ế sưng ế sỉa, không bàn đến chiện sáng chủ nhật hàng tuần tui vẫn lê dép ra sạp báo gần nhà tha zề cuốn Hoa học trò 4 ngàn rưỡi. Tui thích mình như thế, như thế tui có thể la cà léng phéng zới thằng con trai nào tuỳ thích, có thể ngủ lại nhà đứa bạn nào tuỳ thích, có thể ăn uống đi đứng theo cái cách của mình từ trước tới giờ mà không sợ bị ai soi mói xỉa xói. Cuộc sống trong mơ, tuy cô đơn một chút, tẻ nhạt một chút, không có zui như tụi kia nhưng mà nó khoẻ đầu. Tui hai mươi ba chỉ mún có người iu, không mún có chồng, zẫn đang bỏ tiền ra đi ăn cưới vô điều kiện [keo này lỗ chắc]. Mùa cưới hỏi năm nay, nhiều tình yêu đang chín, sắp chín, sẽ chín, nhà nước không cho đốt pháo, bà con lặng lẽ thui, nếu không... có người bùn.

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

những cửa hiệu kinh doanh niềm nhớ


Phải đứng tẩn ngẩn tần ngần một hồi thì cô mới nhớ ra tên con đường ấy. Cũng đã lâu quá rồi, cái trí nhớ tồi tàn của cô càng ngày càng tồi tàn hơn nữa. Đến ngay cả những điều từng làm cô hạnh phúc mà cũng dần quên mất. Những ngả đường Sài Gòn như những vệt khâu và tấm áo ký ức lộng lẫy nhường nào. Cái đoạn đường này cô vẫn thường ngồi chờ buýt, trên cao kia cô đã ngồi trú mưa trong đêm trước Trung thu, ngã tư ấy cô đã vượt ngang vượt dọc không biết bao nhiêu lần, rồi cả quãng đường dài ngập tràn không khí Noel chiều năm ấy nữa. Bao lâu rồi cô không tạt qua. Cô không còn đủ thời gian để đón buýt, không ai chở cô chạy ngang, không biết lấy cái cớ gì để mà vô tình về ngang qua nữa. Và giờ cô chỉ có thể mập mờ về những đoạn dốc và cửa hiệu hai bên nó như thế nào. Chắc đã khác trước kia nhiều lắm.




Thế nên cái quán tính đi đường cũng vì thế mà giảm sút. Trước kia chỉ cần đến quãng đó là tự dưng sẽ rẽ về hướng cần đi, cho dù trong đầu cô có đang mơ về một tối hẹn hò hay là gì gì đó. Sài Gòn có nhớ cô không? Còn cô, cũng không biết nữa. Nhưng cô nhớ cái công viên xanh lá rì rì bốn bề xe cộ, tấp xe vào và gọi một trái dừa. Cô nhớ khu bàn cờ quận 3, những con đường mà đi lối nào cũng có thể về được đến nhà. Cô nhớ những cửa hiệu áo cưới sáng choang đường 3 tháng 2, con đường hẹp có lối dẫn vào ký túc xá, hẻm nhỏ xíu chiều nào đi học về cũng nghe mùi thức ăn thơm nức, tiệm cắt tóc người Hoa chẳng bao giờ thấy được mặt chủ, cái quán ăn chắc tại không hợp phong thuỷ mà đổi chủ đổi tên liền tù tì, những nàng ma-nơ-canh kiêu kỳ đằng sau cửa kính, một cửa hiệu hoa đẹp mà chưa bao giờ cô ghé vào mua... Thế có phải là nhớ không ta? Có tình yêu nào nấp trong nỗi nhớ ấy hay không?

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

rằng là em

[chỉ là vì muốn làm điều gì đó trước tháng Mười qua]

Chị viết cho em, và chị sẽ gọi em là chàng trai tháng Mười. Tháng Mười của chị có nụ cười em, có hẹn hò với em, có những tin nhắn ngốc xít của em. Chị yêu nhất tháng Mười nên chị sẽ dành nó cho một người đặc biệt như em. Em còn nhớ entry đầu tiên chị viết cho em không, cái entry mang nguyên hình miếng dưa hấu đỏ loè ấy, những câu chữ chị viết hôm nay sẽ rất khác, duy có một điều là vẫn y nguyên, đố em biết đó là điều gì :) Lúc này đây chắc là em đang ăn, đang xem phim, đang ra ngoài với ai đó hay đơn giản là đang ôm gối và ngủ khò. Chị luôn thích ngồi ở nhà và đoán xem người khác đang làm việc gì, chẳng phải chị đã đoán đúng cốc cafe sữa, sofa nhung, lọ hoa thuỷ tinh và những bản tình ca đó sao [chị trật mỗi đôi giày] Chị cũng ghê quá em nhỉ!

Dạo này chị luôn thấy em trong trạng thái vui vẻ. Có thể vì em đã dần quên hết những muộn phiền, hoặc cũng có thể do chị đã không còn ở đủ gần để thấy được những muộn phiền của em. Em bé hơn chị đấy, nhưng mỗi lúc ngồi sau cho em chở, chị lại thấy em bản lĩnh, cứng cỏi và quyết đoán hơn cả chị. Chị thích những lúc như thế, rất thích, vì chị luôn muốn mình còn bé, không lớn thêm mà chỉ già thôi :D Trong mối quan hệ giữa những con người, người ta hay nhắc đến chữ duyên, còn giữa em với chị chắc phải nhắc đến phim Hàn quá. Nhưng nếu chỉ điều đó thôi thì ít quá em àh. Chị không phải là người em yêu quý nhất, không phải là người em muốn gặp nhất, không phải là người em mong nhớ nhất... với chị em cũng vậy. Nhưng chị dành vị trí thứ 2 cho em, vững vàng và ít sóng gió hơn cả. Cứ ngớ ngẩn, cứ vớ vẩn, cứ nhăng nhít, cứ lãng mạn và lãng nhách như tụi mình thế mà chị thấy bình yên. Và lần nữa chị lại mong rằng... em ơi, em cứ hiền ngoan như thế. [có một chiện lãng nhách không kém lúc viết bài này, sẽ bật mí với em sau :)]

 

 

 

Photobucket

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

30102010

Cũng chẳng biết là ** dành nơi đó cho người nào. Cô luôn quan tâm, cô luôn tò mò muốn biết, mà lần nào cô cũng thất thểu trở ra. Khi cô nheo đôi mắt mình nhìn về phía chói chang, cô thấy ** lặng lẽ trong góc nhớ của **, góc nhớ đó ở bên ngoài cuộc sống của cô. Đó có thể là mối tình đầu, có thể là người mà ** quý trọng, hay có thể là bất kỳ con bé nào thảng hoặc qua ** trong một buổi chiều, có thể không? ** luôn như thế, cay nghiệt với bản thân, và dĩ nhiên như thế nghĩa là cay nghiệt với cả cô. Vì cô nghĩ là cô yêu **

Có những dấu chân con gái trên đoạn đường cùng **, dấu chân cô không vừa. Có những giọt nước mắt con gái lách tách suốt thời niên thiếu **, nước mắt cô dành cho ** không rơi ồn ào thế. Có đứa con gái ra đi và để lại ** một mình, cô chưa bao giờ làm được điều đó. Hình như rằng hình ảnh cô khi ghép vào những thứ ** đang nhớ đều không khớp, thế nên cái góc nhớ đó... đơn phương riêng **, đơn phương riêng cô. Thì ở đây thôi, ** ở đó và mãi nuối tiếc về tình yêu, tình thương hay thứ gì từa tựa như thế, cô thì chẳng dám chắc một điều gì, không dám thương, không dám yêu, chỉ giữ ** ở đó và trân trọng. Có những khoảnh khắc cho ta mãi mãi. Cô bồng bột không tin vào mãi mãi, lại trút hết niềm tin mình vào khoảnh khắc. Vì... cô yêu **.

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

mình sến

Chắc là mình sến, chắc là mình cũ, nên cô cứ hay ngồi giữa đêm mà vùi đầu vào những khúc tình xưa như quả đất. Volumn vừa đủ để giọng người rỉ rả, thanh âm vừa đủ để rung động lòng người, cô... thổn thức vừa đủ để chênh vênh bên ranh giới của nước mắt. Người xưa viết tình ca sao mà chơn chớt, sao mà thiệt thà, đôi khi chỉ cánh bướm dòng sông, chỉ gác nhỏ mưa buồn, chỉ mái trường áo trắng, chỉ chia ly, chia ly, và mãi mãi chia ly... Giống như những dòng sông qua, không dòng nào trở lại. Chắc là cô sến.

Chỉ vài nốt nhạc đầu mà cô đã cồn cào, như cảm giác được rằng mình đã tìm đúng, tìm đúng cái người tâm sự hộ cho mình, tìm đúng người trách mình, tìm đúng người để mình trách. Nhạc sến, nhạc quê hương, nhạc tình, những bài ca mà cô không biết là sẽ còn theo tuổi trẻ được bao lâu. Tình ca bây giờ nếu không quá khó hiểu thì cũng quá dễ dãi, hời hợt, thô thiển, không sến nên chắc là khó khăn để mà viết ra những mượt mà. Cô vẫn miệt mài tìm điều gì đó giữa những đường ray, quãng đường im ắng... im ắng... con tàu chưa đến hay là đã đi qua, tiếng hát người nào vừa vọng sang hay là sắp hết... [mà nghe mênh mang]... đời việc gì đến sẽ đến, nhưng ai bạc bẽo mình vẫn không-đành-lòng-quên...

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

những nụ cười màu xám


Cô đã bắt đầu từ nụ cười, những nụ cười không mang màu rạng rỡ, những nụ cười màu xám... Khi một ai đó muốn nói với cô rằng họ ổn, họ sẽ cười, cô thấy nụ cười sao mà nhạt thếch. Thà rằng là họ khóc, chân thật và mềm mại, gương mặt nhão nhoẹt lấm lem nhưng mà thoả. ** chưa bao giờ tìm đến cô mỗi khi buồn, nếu bí bách thì ** cũng quay lưng lại, giấu nước mắt đi một nơi nào đó, không nhìn về phía cô. Vậy nên cô không an ủi được, cô chỉ nhìn ** lặng lẽ từ phía sau, tấm lưng thân thuộc ấy run lên bần bật, cô đã đứng ở vị trí ấy rất lâu, rất lâu... cho đến khi ** quay lại, và vẫn là nụ cười ấy, cô ghét nụ cười ấy, nụ cười mang màu xám ấy.
Có buồn cười không khi mà người ta tìm nhau chỉ để khóc? Có hạnh phúc không khi sau lúc khóc người ta thấy nước mắt mình không vô nghĩa? Có xứng đáng không khi cô muốn được là người ngồi nghe ** khóc? Cô không quan tâm là tuyến lệ có ảnh hưởng thế nào đến những dây thần kinh cảm xúc, chỉ biết rằng cái người đang ngồi trước mặt mình đấy, cái đôi mắt đỏ đang căng tròn ra đấy, cái mũi đang dần đỏ nhừ lên đấy, chúng cần được giải thoát. ** không phải một gã trai mềm yếu, cô biết, ** luôn thừa những nụ cười nhạt như thế, cười không vì niềm vui, cười không vì hạnh phúc, cười vì trước nỗi đau đã trở nên bất lực. Thế nên bây giờ, với **... cô chỉ có thể ngồi trầm tư ở một nơi rất xa, có phải vì thế không mà nụ cười ** sao mà đắng chát, bờ vai không dám run, mắt không dám đỏ. Nếu có... chỉ là một cơn mưa, trôi ngang... trôi ngang...

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

viết lúc vừa mới 23

Ngày 4 tháng 10, ngày cả nước phòng cháy chữa cháy, ngày nhà thơ Tố Hữu ra đời, ngày kỷ niệm vệ tinh nhân tạo đầu tiên thế giới phóng lên quỹ đạo LEO.... và mỗi năm cứ đến 4 tháng 10, môi cô lại rộn lên câu ca tự khúc ngày sinh. Cô bây giờ vẫn còn nôn nao đợi chờ sinh nhật như trẻ nhỏ, như là cô của mười mấy năm trước vòi ba mẹ bánh kem và quần áo mới... Còn nhớ lần đầu tiên tổ chức sinh nhật ở nhà, sắp đến giờ rồi mà trời lại đổ một cơn mưa rất to, cô bé khóc nức nở với mẹ, chắc là bạn con không tới đâu. Sau một hồi mẹ dỗ dành và thay cho váy áo đẹp, bạn cô bé đến đông đủ không thiếu một ai. Sinh nhật hồi đó đơn sơ với bánh mứt, hoa quả, quà tặng hồi đó giản dị với cây viết, cục xà phòng hương trầm ngất ngây, vậy mà vui và hồn nhiên hết sức. Sinh nhật cô năm đó là mùa Trung thu, trăng tròn, sáng cả mảnh sân và lũ trẻ y như trong cổ tích.

Cô hồi lớn đón sinh nhật theo cách người lớn. Tụ tập bạn bè hát hò ăn uống, phá làng phá xóm, có khi ngủ bụi ở nhà người ta. Vẫn vui nhưng không theo kiểu hiền hoà con nít nữa... Và còn cả những năm sinh nhật một mình, cô không cần bánh kem, không đốt đèn cầy, không quần áo đẹp, không bạn bè bù khú. Cô chỉ ngồi đó và ừ àh, mình đã lại già thêm một tuổi. Vẫn nôn sinh nhật đó, mà vẫn buồn vì cái số tuổi nó cứ cộng dồn lên... 4 tháng 10 năm nay, không biết sao chứ mà trời tặng cô nguyên một cơn mưa rả rích suốt 5 giờ đồng hồ, nghe đâu là bão. Cô ngồi trong nhà dòm ra khoảng trời xám xịt, thấy hạt mưa nối nhau rơi nghiêng như là trẩy hội. Ừ thì hội mừng cô thêm tuổi mới với nhân gian. Chào hai mươi ba, cô lại dọn sẵn lòng mình để đón nhận thêm nhiều niềm vui mới, chỉ niềm vui thôi nha, nỗi buồn làm ơn kiếm chỗ khác mà đến. Vì cô có quyền tươi mới với tuổi 23. Ôi chao... cảm ơn hết thảy những sms, comment trên wall facebook, trên guestbook multiply cho cô, cho một ngày sinh nhật ngoan lành.

 

 

 

 

Photobucket

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

đợi mưa

Nỗi mong ngóng vẫn còn thắc thỏm... em vô vọng nhìn lên bầu trời... gió lặng... không một cơn mưa. Nếu mưa thì anh sẽ đến đón em chứ, anh sẽ mang ô và cùng em về qua con ngõ chênh chao kia chứ. Em không thích cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó xa xôi và không chắc là sẽ tới. Chết đắm đuối trong tiếng violon cong vút mùa thu, em chẳng xác định nổi rằng mình đang mong anh hay là mong mưa nữa. Mà cho dù sau cái không khí ngột ngạt oi nồng kia là một cơn mưa đêm ầm ào và dai dẳng như trong khát khao em thì anh vẫn sẽ không đến, sẽ không có chiếc ô nào cho em đêm nay. Nhưng em sẽ không bị ướt đâu vì em ngồi lại một mái hiên nhà người khác, co ro ôm lấy chính mình, mặc đôi tay trắng bệch đang cần xoa dịu.

Có rất nhiều lý do để gặp anh, có rất nhiều nơi mình muốn đến, có rất nhiều chuyện cần khơi mở, có rất nhiều nỗi nhớ cần một cuộc hẹn để khỏi tung tràn... mà trời vẫn chẳng một gợn mây. Em không muốn mình bước vào đời anh và trở thành một chướng vật, em cứ nghĩ rằng nếu cần thì anh sẽ gửi tin hoặc gọi cho em, em biết rằng giờ này chắc hẳn anh đang ở một nơi nào đó vô cùng đông đúc. Em không dám nghĩ đến một giả thiết nào liên quan đến sự lãng quên, nếu như anh biết đến thứ cảm giác này thì em sẽ trở thành một con ngốc, mù quáng, cả tin và nông nổi. Anh không biết kéo violon, anh không biết cách mang mưa tới, nhưng anh có thể thì thầm vào tai em những điều êm đẹp hơn cả tiếng đàn... Em biết mình còn có thể chờ đợi!

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

xem lại cổ tích


[cho cinderella's sister - 2010]
Em thích một người chị như Eun Jo. Luôn phải lạnh lùng, luôn phải chịu đựng, luôn phải làm một đứa trẻ không ngoan và luôn sẵn sàng để từ bỏ. Nhưng Eun Jo cũng có nước mắt, thậm chí là rất nhiều nước mắt, chỉ để khóc một mình, ở kho rượu, ở góc phòng, ở một góc nào rất khuất. Eun Jo có một người đàn ông vĩ đại hơn cả người cha mà đến cuối cùng cũng không thể gọi ông một tiếng cha yêu dấu, Eun Jo có một đứa em gái hờ khi đáng yêu lúc đáng hận, những tưởng chỉ một bàn tay vuốt ve là hai chị em sẽ oà vào trong nhau mà vẫn không thể, Eun Jo có một chàng trai để thấy rằng mình vẫn còn đó khả năng yêu mãnh liệt. Eun Jo sinh ra là để gánh vác và chịu đựng, đôi mắt ấy sinh ra là để lia những ánh nhìn sắc lẻm như dao, nhưng trái tim kia không tránh khỏi những thoáng nồng nàn...
Em thích một người tình như Ki Hoon. Không quá lịch lãm, không quá phô trương, không quá rắn rỏi, chỉ đủ để mọi ký ức tình yêu trôi lơ lửng bồng bềnh. Một người như Ki Hoon biết cách chở che, dỗ dành và làm vui người khác, như một hoàng tử bé... phải rồi, hoàng tử bé. Chàng trai thuận tay trái ấy có cách cầm bút rất dễ ghét, cách cười rất trong, cách khóc rất hiền, cách nhìn thừa sức khiến trái tim em nhói lên một chốc và rồi không quên được. Nếu là Ki Hoon, mặt trăng sẽ không là hình tròn nữa.
Em thích một đứa em như Hyo Sun. Một con bé tinh nghịch và luôn nhiệt thành với mọi người, mọi việc. Con bé luôn yêu thương và muốn được yêu thương. Hyo Sun đã gần như mất đi tất cả, gần như sống mù quáng, gần như là thù hận, nhưng rốt cục thì bằng chính tình cảm của mình, con bé có lại tất cả, có thể không tròn đầy, có thể đã phải đánh đổi và hy sinh nhiều lắm nhưng mà xứng đáng. Một con bé xứng đáng để được chở che.
.
.
.
Một bộ phim không phải để cười, nhưng rất ấm áp, rất nhân văn, rất đẹp, hệt như một câu chuyện cổ tích cho năm 2010, 2010...

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

yêu mình đi em

Mỗi khi ai đó làm cho em buồn, em thường có xu hướng quay lại chì chiết bản thân. Em khóc tức tưởi, em cắn nát môi mình, em châm lửa vào tay, em đập nát những thứ mình yêu thích, em làm hết thảy những điều tệ hại, vậy mà vẫn không khuây khoả. Và sau mỗi lần như vậy em thấy mình càng bị tổn thương nhiều hơn... Em đã quên mất cách tự dỗ dành, tự mua lấy hạnh phúc, em chỉ có thể tự đay nghiến và nhào nát chính mình. Em ơi, em làm sao vậy? Sao em lại dìm chết mình giữa biển khơi, sao em không vớ tìm lấy một chiếc cọc gỗ nào đó, bấu lấy nó rồi em sẽ trôi đến với bờ, em bước lên và hát khúc bình yên trước đại dương bao la sóng vỗ. Sao em không kêu cứu? Ai sẽ cứu em? Chỉ toàn những kẻ chực chờ đẩy em rơi lại.

Có ai mới hai mươi ba mà đã thấy rệu rã với đời, có ai mới hai mươi ba mà như là đang đi từ phía bên kia con dốc, có ai mới hai mươi ba mà ngồi viết những dòng đầy hệ luỵ thế này. Em ơi em còn phải chịu đựng nhiều nữa hững hờ và cô độc, em phải đối diện thôi, không thể đổ lỗi, không thể trách móc, không thể cứ nằm đó mà khóc rấm rứt vì những người mà em yêu thương, mà em tin tưởng, mà em lấy họ làm động lực để tiếp tục tồn tại. Giống như mỗi đêm sau 11 giờ, em phải dịu dàng với mình như thế nhé! Em không có tư cách yêu bất cứ một ai vì em nào đâu yêu chính bản thân em, em luôn phũ phàng với nó, em luôn bỏ mặc chính mình mà chạy đi xoa dịu người khác, đi thông cảm người khác, đi hò hẹn kẻ khác, khi mà trong em thực sự đang cô đơn quá đỗi. Em chỉ một mình, đó đôi khi cũng là may mắn. Vết bỏng trên tay em đã không thể lành lặn, chỗ đó vẫn còn một vết sẹo lồi trăng trắng, nhưng em đã không còn cảm thấy đau rát nữa. Thế nên em tin là mình sẽ vượt qua, nhờ chính em chứ không ai khác nữa...    

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

ooooooooooo

vốn dĩ em thích những gì tròn tròn.

Là những khuôn mặt mũm mĩm. Bạn bè vẫn hay "trìu mến" gọi em Màn Thầu, Pé O hay gấu lợn gì đó, em vẫn thích. Hoá ra bạn gọi em bằng biệt danh gì thì em cũng thích hết. Không hẳn là một cái tên đẹp, không hẳn là một cái tên xinh, đôi khi là một cái tên mang tính chất phỉ báng thì em vẫn thích, vì nó đánh dấu sự tồn tại của bạn trong cuộc đời em, mỗi người gọi em bằng một danh xưng riêng, mỗi một danh xưng là một nụ cười, là hai bàn tay, là rất nhiều bí mật, là vô vàn những kỷ niệm... chỉ có chúng ta mới có.

Là trăng thuở ngày rằm... Mẹ sinh em vào mùa trung thu, thế nên mẹ hiền lành ghép thêm chữ Thu vào giữa tên em. Hồi nhỏ, em mê trăng vì nó tròn , nó sáng, nó đẹp, nó lung linh và nó bí ẩn. Giờ em vẫn mê trăng, nhưng là vì nó lãng mạn và vì nó cô đơn. Có nhiều truyền thuyết về mặt trăng, chị Hằng, chú Cuội nào nào đó, nhưng qua rất nhiều đêm chơ vơ sâu hút chẳng biết cất nỗi buồn vào đâu, em biết rằng trăng tồn tại là vì mình... cho dù là giữa đồng quê thanh vắng hiền hoà, giữa thị trấn ngày càng ngủ sớm, giữa phố xá người ngợm dập dìu, trăng vẫn mãi mãi là một kẻ cô độc, toả sáng mà vẫn cô độc.

Là những vòng tay ôm. Là những ánh mắt hiền. Là những vòng xe, là những cánh hoa, là những vành nón lá. Và em ơi nếu như em muốn thì trái tim người cũng sẽ là hình tròn để em yên tâm mà tựa vào, bấp bênh nhịp thở, để em mơ màng một chốc tình cờ ngay giữa mùa thu.

mùa thu tròn và sẽ lại về thôi...

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

ôi ta yêu

Em vẫn luôn cảm thấy khó nhằn khi yêu một ai đó, mà vẫn sợ đến một lúc nào mình sẽ chẳng còn khả năng nhớ thương một người nào nữa. Bây giờ người ta đã bắt đầu lo sợ về một chứng bệnh mà người bệnh chẳng yêu ai khác ngoài bản thân mình. Thật là đáng sợ! Em nay hai ba, rồi hai tư, rồi hai chín, rồi ba mươi, đến năm bao nhiêu thì em không còn khả năng yêu nữa, không còn được ai yêu nữa?? Khi đó, chắc là hoa hồng sẽ trở thành thứ hoa rẻ tiền nhất, các cuộc tỏ tình sẽ chỉ còn là trò lố bịch, và em... em xoá sạch chức năng khóc ra khỏi cuộc sống mình. Không còn khát khao, không còn thương nhớ, không còn nôn nao trước những hẹn hò, mọi thứ đã bão hoà.

Em sợ hãi vô ngần. Em cần một ai đó giữ em lại, đừng cho em tự mình trôi đến khoảnh khắc lạnh lùng đó, ai đó sẽ dạy em nghe môi mình nóng bỏng, dạy em cách bước trên biển thật hiền, dạy em cách nghe tình ca mà không còn buồn nữa. Để giữ được yêu thương trong tim mình, con người ta không cần gì khác, chỉ con người mà thôi. Thật kỳ diệu biết bao khi ở tuổi này đây, em vẫn còn thích ngồi nhìn hoàng hôn lừ đừ trôi sau ngọn cây cao bên hiên nhà, bị mắc mưa và biết mình cô đơn, hay chí ít thì là lẩn tha lẩn thẩn như ngày đầu giật mình thấy mình hay nhớ nhung một gã trai nào đấy. Yêu dấu diệu kỳ, cho dù là một cái kết không hạnh phúc thì vẫn diệu kỳ, vì em hiểu rằng mình sống một đời nhưng chỉ để tìm một vài khoảnh khắc... nhỏ bé... ngắn ngủi... chóng vánh... vội tan... mà không thể nào quên...

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

và em ngây ngô ngồi kể chuyện tình

.Gã trai 1 : rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều tiếng cười, rất nhiều nước mắt. em đã hứa với gã trai một lời hứa không buông tay nhưng rồi em lại tự nới lỏng bàn tay mình. chia tay. không một lời nói. không một cuộc gặp mặt. cứ thế mà xa nhau. gã trai lập gia đình. em thì thảng hoặc vẫn cồn cào nhớ. biển năm đó, sân trường năm đó, màu sơ mi trắng năm đó.

.Gã trai 2 : em đến giờ vẫn không thể nào hiểu nổi sao ngày ấy mình say nắng trước gã trai ấy. thế nào nhỉ... uhm... bị từ chối. vì gã trai ấy yêu một người con gái khác. em buồn mà vẫn gắng nói cười. đây là gã trai mà em hối hận nhất vì đã lỡ say nắng. ở cái tuổi 19, đó vẫn gọi là bồng bột.

.Gã trai 3 : một tình cảm rất chóng vánh lướt qua tim. một cảm giác rất ngọt ngào và huyền hoặc. em nhớ mình vẫn hay ngồi trên lan can tầng 2, nhìn ra đường và ngóng một dáng xe quen. gã trai dịu dàng như những cơn mưa tháng bảy. và mùa hè cứ thế êm đềm trôi qua. em ngất ngây mơ. tỉnh lại, mọi thứ vội mất hút. không còn chút dấu vết yêu đương.

.Gã trai 4 : sao những cảm giác rộn rã trong lòng vẫn y như những lần trước. em đã lớn rồi mà vẫn yêu theo cái cách của một con bé mười sáu. bối rối đến độ biến mình thành một kẻ vụng về. gã trai không nói với em quá nhiều, không nhìn em quá nhiều, không sms quá nhiều, không nói nhớ quá nhiều, không thích biểu lộ tình cảm. nhưng em tự cho mình cái quyền lấp đầy những chỗ khuyết. gã trai số 4 vẫn neo lại trong tim em. chưa nguôi được. mỗi lần gặp lại. vẫn hoang mang. đây là gã trai bí mật nhất của cuộc đời em. 

 

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

những món quà xa

Chỉ là một cảm giác chồn chân... Những món quà bạn mang về từ những vùng đất mà bạn đến, em thích lạ thích lùng. Hoá ra ở tuổi nào thì người ta vẫn thích được tặng quà, những món quà về từ phương xa. Mỗi lần nghe bạn này được đi chơi đây, bạn kia công tác đó là em lại chộn rộn trong lòng, giống như thứ cảm giác ngày xưa mỗi lần đợi mẹ đi chợ về vậy. Đôi khi chỉ một chiếc vỏ ốc để em áp lên tai tưởng chừng nghe thấy cả tiếng sóng biển, chỉ một nhành thông con mà ngỡ mình đứng trước cả ngàn thông, vài ba món lưu niệm lạ lẫm mà ước cả phố phường nơi nào xa lắc. Tất cả làm dậy lên trong em mong mỏi nhét đồ vào ba lô và đi... Ôi những thứ quà có sức mạnh lạ kỳ, về đây cho em gối đầu và ước.

Bạn đi, quà mang về cho em là một trang tạp chí xé nham nhở và vội vàng. Bạn nói khi đến Cam, trong một lần đi cafe và ngồi thơ thẩn giết thời gian vào những quyển tạp chí trên giá sách, bạn bắt gặp trang báo chụp những khoảnh khắc mùa đông, thế là bạn lén xé toẹt và đem về đây, dúi vào tay em, còn nguyên một vệt cà phê nâu sẫm trên nền tuyết trắng. Một món quà bất ngờ và thú vị. Nhưng... cũng có thể là không có vỏ ốc hay nhánh thông nào, hay tại biển cạn, hay vì thông xa? Mỗi lần đi đâu đó trở về em đều thấy hành lý của mình nặng hơn, là nước biển hay là bụi đường? Nặng hơn cả vẫn là những kỷ niệm. Giống như thế này... nếu em nói em yêu Đà Lạt thì em chỉ yêu phố núi một nửa thôi, nửa còn lại là những ký ức đã có ở nơi này, ngọt ngào và xanh mướt như rừng thông. Vì sao lại vậy??