ME

ME

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

hẹn gặp nhau khi pháo giao thừa



Mới đó mà đã tháng Chạp nữa rồi. Hình như Sài Gòn vừa trải qua đợt mưa cuối cùng trong năm. Rồi cái mùa ấy cũng đến, cái mùa nàng yêu nhất, mùa đã từng làm nàng hạnh phúc nhất.
.
Đó cũng là khoảng thời gian này. Những ngọn đèn màu chớp tắt, tiếng chuông nhà thờ vang vọng, không gian ngày giáp Tết se lạnh, người ta đổ ra đường hò hẹn và mua sắm. Nàng đã không có quyền lười biếng, vì ai đó đã đến và dắt tay nàng ra ngoài, hòa vào không khí nhộn nhịp, rồi dúi vào tay nàng tấm thiệp mới tinh tươm còn ngây ngô nét chữ. Nàng đã cảm thấy mình vinh dự và hạnh phúc hơn bất kỳ cô gái nào.
.
Lời hẹn giao thừa đã làm nàng nôn nao chờ đợi, tưởng chừng như lồng ngực có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Đôi khi nàng cảm thấy hối hận vì đã cùng người đó đứng dưới ánh pháo hoa năm ấy, để rồi khi mười mấy năm đã qua đi, nàng, vẫn không cách gì quên được thứ ánh sáng rạng ngời và ngọt lịm đó. Giống như một viên sô cô la, ngọt đó, mà đắng đó.
.
Không biết bao giờ nàng mới có thể thôi nhắc về người cũ nữa, nàng chọn cách nhìn thẳng vấn đề, cứ lặp đi lặp lại như một cách làm bình thường hóa những thứ mà nàng nghĩ chúng đã trở thành một trong những sự mất mát lớn lao, rồi chúng sẽ dịu dần, dịu dần, cho đến khi chúng không thể gây thêm xúc cảm nào cho nàng nữa. Việc nhớ nhung một ai đó khi giáng sinh về, sẽ chỉ còn là quán tính.
.
Lời bài hát nhỏ hệt như là viết cho riêng nàng. Mà bài hát coi vậy mà buồn quá. Nên đôi khi giữa sự chộn rộn và hứng khởi mùa cuối năm, thi thoảng nàng vẫn đánh rớt mình, ngốc nghếch nhìn xuống bàn tay mình lạnh cóng. Pháo hoa ngày cũ, không đủ để làm ấm hiện tại. Và cả tương lai. 

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

viết cho những đôi chân sắt



Có một nỗi buồn mang tên bóng đá. 
.
Mà nói trước là nàng hông có mê bóng đá à nghen. Nàng chỉ mê nhìn màu cờ và sắc áo đỏ tung hoành trên mặt sân xanh mướt. Nàng xem đó cũng là một cách để yêu nước.
.
2016, dĩ nhiên là rất khác so với mười, mười mấy năm trước, khi mà bóng đá Việt Nam đang ở đỉnh cao trong khu vực. Ngày đó, mỗi trận cầu đi qua, người ta lại rủ nhau "đi bão", có thể vì yêu bóng đá, có thể chỉ vì ham vui. 
.
Rồi những người năm ấy cũng không thể chạy mãi trên sân cỏ. Họ rời sân, mang theo cả sự may mắn và ánh hào quang năm ấy. Mãi về sau, khi mà rất nhiều những nhân tố trẻ xuất hiện, thì đỉnh cao dường như vẫn còn xa ngoài tầm tay với. Một lần, hai lần, thì còn có thể gọi là thiếu may mắn. Nhưng quá nhiều lần, thì... chúng ta phải chấp nhận thôi. 
.
Chúng ta quá yêu bóng đá. Mà cũng bởi vì quá yêu nên vô hình chung tự tạo ra áp lực cho mình. Đừng vội mơ vàng. Cứ nỗ lực đi, rồi vàng sẽ đến như một sự đền bù xứng đáng. Người hâm mộ vẫn còn ở đó, có thể sẽ vơi đi, nhưng lửa vẫn cháy rực rỡ trong tim những người còn lại.
.
Đó không chỉ đơn thuần là bóng đá. Hãy yêu và cảm nhận. 
.
[ Viết trong trận bán kết lượt về AFF-cup Việt Nam - Indonesia - Mỹ Đình 2016 ]

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

khoác áo đẹp và ra ngoài



Thị trấn giờ này, trời đất chỉ còn lại chút tàn dư của mùa thu. Nàng không buồn, chẳng vui, đôi khi ngồi bứt rứt trong đêm tối, sáng ra lại thấy lòng vui như trẻ thơ. Đàn bà ba mươi, hệt như là cuối thu.
.
Chợt thấy một năm lại sắp sửa qua đi, trong khi bản thân vẫn dậm chân tại chỗ, thậm chí đôi lúc bị thả trôi về ngày cũ, muốn thả neo ở đó, khóc lóc chẳng muốn về.
.
Mùa đông này chắc sẽ khác lắm những đông trước, vì nàng sẽ không còn ngồi tự kỷ một mình nữa, nàng sẽ chọn cho mình một chiếc áo đẹp nhất, ấm nhất, bước ra ngoài, và lũ bạn quen sẽ lại đón nàng vào vòng tay, cùng nhau ca hát, cùng nhau say sưa. Vì dù là đông, nhưng cũng là mùa lễ hội. 
.
Nàng muốn làm nhiều thứ, muốn gặp gỡ nhiều người, muốn rã đông trái tim mình để thắp lên trong nó một ngọn đèn chớp tắt. Đàn bà ba mươi, nhiều khi mới chỉ là một sự khởi đầu. Một sự khởi đầu có thể là muộn, cũng có thể là đúng lúc. Biết đâu được, nàng vẫn tin rằng chẳng có gì là bất biến, chẳng có gì mãi mãi vẹn nguyên. Kể cả nỗi đau biệt ly từ ngày hôm trước, một lần nào đó hết biệt ly, chúng ta sẽ lại tìm thấy được bàn tay quen, hân hoan nắm lấy, chuyện cũ qua rồi. 

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

tháng Mười, tháng Mười...



Tháng Mười của nàng, nàng ấy năm nay không hề đỏng đảnh, nàng ấy năm nay đem vàng son đến chất đầy trong tim nàng. Nàng yêu.
.
Nàng đang ngồi ở chỗ ngồi cũ, nhìn mưa tôi tả bên ngoài cửa kính. Mùa này đậm mưa, vội vàng như thể rồi mùa hanh khô sẽ đến ngay đây thôi. Mùa đông sẽ lại về ngay thôi.
.
Để nàng ngồi đếm lại những gì đã có trong nửa cái tháng Mười. Nàng có một ngày sinh nhật thiệt vui, lâu lắm rồi mới lại ngồi thổi nến, lâu lắm rồi mới lại có cảm giác nôn nao trong ngày này, nàng ngồi giữa những nụ cười quen thuộc, tựa hồ như từ mười mấy năm trước vừa trở về đây, vì nàng. 
.
Nàng có cơ hội gặp lại họ, và nhận ra rằng chúng ta vẫn vậy, đối với nhau vẫn cuồng nhiệt vừa đủ, tin tưởng vừa đủ, nghịch ngợm vừa đủ, giống như lạt mềm, mà buộc chặt. Nàng thấy vậy mà hay. Đôi khi cũng đừng khơi cạn lòng mình, đừng đào sâu vào lòng bạn, chúng mình chỉ vì niềm vui, vì kỷ niệm đẹp mà đến, đừng quá tham vọng và cưỡng cầu.
.
Và... có những đêm nàng mơ thấy mình sống lại giữa vùng quê miền Nam, thấy mình tự hào về đồng ruộng xanh, về mùi rơm rạ, về con nước lớn ròng. Hết thảy những thứ quê mùa mà chân chất ấy đều có khả năng khiến nàng rơi nước mắt. Mà hông phải nàng khóc vì buồn, nàng khóc chỉ vì quá nhớ và quá yêu.
.
Tháng Mười cũng như mùa xuân, đang đến cũng nghĩa là đang qua. Nhưng khi tháng Mười qua đi rồi, nàng sẽ lại có cớ để dọn dẹp mọi thứ gọn gàng, lên tinh thần để tiếp tục đợi chờ một mùa sau tới nữa. Để thấy trong mình giây phút nào cũng là tháng Mười, khoảnh khắc nào cũng là mùa xuân.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

chuyện của nàng



Cuối tháng chín.
.
Sài Gòn lác đác mưa đêm. Thị trấn nhỏ cũng vậy. Những giấc ngủ nàng mềm mượt bên khung cửa sổ lách tách tiếng mưa, hình bóng yêu dấu cũ không còn quanh quẩn. Chắc trời còn thương nàng.
.
Không có một cuộc tỏ bày nào cả, vậy nên nước mắt vẫn nằm yên một chỗ. Ừ thì cứ vậy đi, chỉ mình nàng biết là được rồi. Nàng cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình chứ nhỉ.
.
Mà cái giá của sự kiêu hãnh lại là cô đơn.
.
Nàng chọn cô đơn. Nàng làm người im lặng. Nàng thôi khơi gợi lòng mình, để bạn yên, và nàng cũng yên. Nào ai tắm hai lần trên một dòng sông, nào có quá vãng nào lặp lại trong thực tại. Kỷ niệm đẹp sẽ mãi mãi đẹp khi ta thôi đào sâu và thôi tiếc nuối.
.
Nàng thấy tháng Mười đang chấp chới bên kia bậc cửa. Bất giác muốn mỉm cười một mình. Dù sao thì mùa thu nào cũng dịu dàng cả. Nàng mạnh mẽ đón tuổi hai chín, ba mươi, ba mấy, đâu cần ai ở bên cạnh cầm tay, thi thoảng chịu để nàng choàng tay qua tấm lưng tìm ấm. Ờ thì nàng thấy mình cũng thiếu đó, nhưng chỉ một chút thôi, hông có quá như lời người ta vẫn thường nói. Bởi vì nàng còn cả sự kiêu hãnh rực rỡ ở trong tim.
.
Sài Gòn mưa trút, ngập ngụa, kẹt xe, hai bên bến sông con phà không đưa đón, bao con người còn chưa kịp về nhà. Tự dưng cái nàng thấy mình đủ đầy ghê gớm. Nàng dễ vui, mà cũng thiệt dễ buồn. Biết sao hông, vì nàng sắp sửa ba mươi.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

còn ai đưa đón trong đời



Tháng chín rồi kìa. 
.
Thời gian như mũi tên, lướt qua ngày tháng cũ, mang theo chút kỷ niệm thừa khơi lại trong từng câu chuyện nhỏ, trong từng ly bia đắng. Khi say người ta thường có xu hướng tỏ bày và thốt ra những lời hoa mỹ. Ngộ ghê!
.
Nàng hông có thấy rung động chi sất, chỉ thấy buồn, thấy tội. Nàng cũng đã từng trách rằng mệnh mình nghiệt ngã, trách bức tường cao, trách con sông dài, trách lòng mềm yếu. Nàng cũng trải qua những đêm vùi trong quá khứ, lục tìm, để rồi khi tìm ra lại thấy mắt mũi dâng cay. Như một cơn ác mộng giữa ban ngày. Như một kẻ bị con tim chi phối. Lạc lõng và hoang mang.
.
Ngày đó, nàng nghĩ rằng cuộc sống này là chuỗi dài những giới hạn. Khi dồn hết tâm trí, sự kiên nhẫn và nỗ lực của bản thân nàng sẽ có thể vượt qua hết. Và điều đó hoàn toàn đúng, chỉ có điều nhân gian này còn những giới hạn vô hình mà nàng mãi mãi không thể nào có thể vượt qua. Trừ khi nàng bắt đầu cho mình ở một kiếp khác.
.
Ngày còn *pháo hoa*, nàng chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện đường về, vì luôn có người ở đó, có thể phóng xe thật nhanh đưa nàng về trước ngõ, cũng có thể sẽ cùng nàng thong dong suốt quãng đường dài dưới ánh đèn cao áp. Và như mọi người đã biết, *pháo hoa* đã đi nở sáng ở một nơi khác rồi, mà sao nàng cứ muốn con đường về nhà dài mãi, dài mãi, dù chỉ một mình nàng. Khi không mà nàng muốn ghé vào một quán cũ ven đường, nghe trong nhà người ta vang lên câu hát "vắng anh em biết còn ai nữa, những khi hờn dỗi xa xôi, còn ai đưa đón trong đời..."
.
Nàng không biết mình viết những dòng này là cho ai, cho nàng, *pháo hoa*, hay là một kẻ ngu khờ nào khác. Mà nè, nếu là bạn, bạn sẽ làm gì khi đã lỡ để lộ lòng mình? 

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

ta về chạm ngõ mùa thu



Ta về chạm ngõ mùa thu
Chìa tay nắm lấy mịt mù gió thưa
Người đi quên một cơn mưa
Quên con phố nhỏ, quên vừa nói thương
.
Mùa về lòng lại tơ vương,
Lại lau nước mắt, lại ương bướng buồn
Tóc xưa nhớ ngón tay luồn
Nay xao xác gió tóc thường rơi nghiêng
.
Ta về chạm ngõ muộn phiền
Ngồi nghe tiếng lá hàn huyên ngỡ người
Ngỡ người từ mấy phương trời,
Mười năm vắng bóng nay thời hợp hoan.
.
Thôi thì mùa cũ thênh thang
Thôi thì ngày mới sang trang cũng vừa
Thu tràn ngõ nhỏ hay chưa
Cho ta xin một chút thừa để quên.
.
Quên người, quên tiếng, quên tên
Quên câu hứa nhỏ mình ên ta còn.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

những câu hỏi thừa



Tháng tám.
.
Mây vẫn chăm chỉ bay qua ngày ngày tháng tháng. Những cơn mưa đã thôi dày đặc. Lòng người lại mưu cầu có thêm những niềm vui. Nàng không còn ngồi tự kỷ ở đâu đó nữa. Nàng lao vào tìm lấy cho mình một chiếc phao bơi.
.
Tháng tám dịu dàng là thế, nên trách sao người ta bỗng nhạy cảm như dây đàn.
.
Đâu phải tự dưng mà có câu hát "tại sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em?". Mỗi khi không thể giải thích thỏa đáng cho một câu hỏi gì, ta lại hay đổ thừa là thì tại yêu mà, nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó. 
.
Nàng cũng từng có những ngày như vậy. Những ngày mà nàng nhìn đi đâu, ngồi ở chỗ nào cũng tràn đầy hình bóng của con người đó. Những gã trai khác thì có thể ồn ào hơn, lúc nào cũng ba hoa hài hước, có thể cũng hát hay hơn, có thể cũng giỏi đong đưa nói những lời đường mật. Vậy mà nàng có thấy gì khác ngoài cái người đã trót nhớ thương. Nếu vắng đi một chút là loay hoay tìm bóng, lúc bước chân xuống đường đâu đâu cũng ngỡ cái dáng thân quen. Người ta vẫn hay đặt cho người tình cái mỹ danh là cả thế giới, quả chớ có sai.
.
Đó là những ngày đầu tiên yêu đương cuồng nhiệt. Đến độ nàng đã nghĩ rằng mà lỡ có chia tay, chắc là mình mất cả thế giới, chắc là mình sẽ khóc và đớn đau nhiều lắm. Thiệt sự là khi đã buông tay nhau ra, nàng có khóc thật, khóc nhiều, nhưng nhận ra rằng mình không hề mất cả thế giới. Thế giới vẫn còn ở đó, thứ mất đi chỉ là một góc nhỏ trong tim nàng. Không ai nhận ra là nàng đang khuyết cả.
.
Giờ đây, khi mà mọi thứ đã có vị trí riêng mà chúng phải thuộc về, nàng vẫn còn muốn hỏi vài câu hỏi thừa. Tại sao giữa vô vàn những gương mặt lạ quen, chúng ta đã chỉ nhìn thấy nhau, đã chỉ nghĩ về nhau, để rồi đến cuối cùng lại chẳng là gì của nhau? Cớ sao cho nàng ngã vào vương vấn chi rồi rốt cục điều còn lại chỉ là một vết thương, bao giờ nguội lạnh?

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

pháo hoa, hoa cúc



Tháng của những nỗi buồn. Thiệt ra cũng chỉ là vài ba chuyện cỏn con nhỏ nhặt, vậy mà nàng buông, nàng mặc kệ cho chúng tự động khoét sâu vào trong lòng, để đến khi nàng rầu rĩ ngồi gõ những dòng này thì dường như chúng đã không còn cỏn con và nhỏ nhặt nữa. Ờ, chắc cũng vì nàng đã ở một chỗ quá lâu rồi.
.
*Pháo hoa* trở về cùng một cơn mưa đêm, rả rích, rả rích... Nàng đứng chống cằm bên cửa sở thật lâu, nghe tiếng mưa rớt lộp độp lên mái tôn nhà bên cạnh, ánh đèn đường tỏa vàng khoảng tối, khi không mà nàng nhìn thấy cặp tình nhân đi thật chậm dưới phố kia, mơ hồ như là ảo giác. Người đó không thể là *pháo hoa*, vì *pháo hoa* đã ở rất xa, và cũng chẳng phải là nàng, vì nàng, chẳng còn chút lãng mạn nào để đi dưới một cơn mưa.
.
Mọi thứ như được pause lại ở khoảnh khắc ấy, để được bảo toàn, để được nâng niu.
.
Trời lại sắp sửa sang thu. Giữa những heo may, nàng mong mình lại có thể dịu dàng, có thể nồng nàn như hoa cúc. Nàng đã gặp *pháo hoa* trong những ngày như thế. Chắc là do vậy, mà nỗi nhớ cứ như đến hẹn lại trở về. 
.
Năm nào pháo hoa cũng nổ, mà là ở một nơi khác. Chỉ mình nàng biết thôi.

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

hay là, mình ngồi xuống đây đi



Vẫn chưa thấy những dầm dề trong tháng 7. Bầu trời thi thoảng vẫn ngột ngạt bức người. Vậy mà nàng hổng có buồn, nàng thấy mọi thứ yên ả vô biên. 
.
Giờ đây nàng thích được sống vội. Mà là sống vội theo khái niệm của riêng nàng. Vội vã với yêu thương, vội vã với công việc, vội vã hẹn hò, nàng chấp nhận và không do dự làm những điều nàng muốn, ở bên cạnh những người nàng thương. Thay vì trước đây còn ngần ngại và lười nhác, từ giờ nàng luôn dặn lòng phải tận hưởng cho đầy, bày tỏ cho hết tâm can, cười bằng cả sự thiệt thà ngây ngô nhất. Mọi sự đã đổi thay. Thay vì ngồi đó mà tiếc rẻ những điều đã ướt nhàu sau bao nhiêu mùa mưa bão, nàng chọn cách bắt tay vào gầy dựng những ký ức mới, có thể sẽ không lung linh như đã từng, nhưng nàng biết mình xứng đáng để có được nhiều hơn như thế. 
.
Nàng được một cuộc hẹn sau mười mấy năm nhạt dấu. Đã có rất, rất nhiều những đổi khác, đôi lúc nó khiến nàng tự dưng bị rơi, nhưng ngay sau đó lại nhanh chóng giữ được thăng bằng, vì hóa ra, nàng không phải là người duy nhất "nhớ tất cả". Một câu chuyện cũ được nhắc nhớ, một câu chuyện mới bắt đầu được viết ra, ôi còn điều gì khiến nàng hài lòng hơn thế nữa. 
.
Những điều nàng từng nghĩ rằng quen thuộc đến độ nhạt nhẽo, một sớm mai bỗng dưng trở nên quý báu vô cùng. Nàng muốn mọi thứ hóa thạch ngay giây phút này, để nàng còn giữ được hết, cho đến hàng ngàn, hàng vạn năm sau. Chợt thấy thiệt buồn cười, vì tự nhiên nàng nhận ra mình phải lòng một vài điều, một vài người, uhm... phải gọi là xưa như trái đất. Chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút thật thà, bạn sẽ nhận ra rằng, người cũ không bao giờ cũ.
.
Con người ta, khi sống đến một cột mốc nào đó, sẽ thôi bớt dần những tham vọng và huyễn hoặc, thay vì giục bàn chân mình chạy tiếp để hứng chịu những cơn mỏi nhừ sau đó, thì mình ngồi xuống đây đi, nói với nhau đôi ba chuyện dông dài đi, uống hết buổi chiều rồi nhìn trời đất trải nhung lên đường phố đi, để khi sớm mai lên, người đi tiếp sẽ không thấy tim mình mỏi nữa. 

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

dư âm làm sống lại đời ta



Có phải tại mùa hè không? Chắc là vậy rồi. Chắc là do hè về gọi phượng xòe hoa rực rỡ từng góc phố, gọi mưa tuôn lất phất mỗi buổi chiều, mà tim nàng đã không biết bao nhiêu bận bổi hổi bồi hồi.
.
Những tối ngồi lục danh bạ liên lạc với bạn bè cũ báo họp lớp, ngẫu nhiên lại rớt ngay vào những tối mưa. Thế là nàng ngồi bó gối bên hiên, ôm phone tỉ tê đủ thứ chuyện. Buổi họp lớp đầu tiên sau mười mấy năm, quý giá lắm, nên khi nhận được tin, giọng đứa nào cũng mừng rỡ xôn xao, nều mà nàng thấy mặt chúng nó lúc ấy, chắc là cũng sẽ thấy lung linh trong ánh mắt. Không hy vọng đủ, nhưng chắc sẽ đông thôi, biết đâu còn đông ngoài sức tưởng tượng vì bây giờ ai cũng có người để mà dắt díu.
.
Có giật mình hông, đã mười hai năm rồi đó. Trong mười hai năm qua bạn đã đi những đâu, đã làm những công việc gì, đã gặp và phải lòng người nào? Biết bao nhiêu dâu bể, mỗi sáng thức dậy cuộc đời luôn đá chúng ta về phía trước. Thế nên nhiều khi bạn quên, bạn quên tên của một vài kẻ từng ngồi chung một lớp học, bạn quên cả phòng học ngày xưa nó nằm ở chỗ nào. Khi bạn mở miệng hỏi chớ ủa lớp mình hồi xưa là A mấy, lòng mình bất giác chùng xuống, mà vẫn ráng cười trả lời bạn, rồi giả vờ trách yêu, mà thiệt ra là buồn lắm lắm. Vậy đó, vậy nên mình đâu dám hỏi bạn có nhớ kỷ niệm xưa hông, biết đâu bạn lại quăng cho mình thêm một tảng đá lạnh vào trong tim thì chết.
.
Bạn bè cũ, cũng ở loanh quanh trong thị trấn bé nhỏ, mà thi thoảng mới gặp, à không, thiệt ra là thấy chớ cũng hông phải gặp. Nhiều khi thấy người này người nọ chạy xe xẹt qua cửa nhà, chắc là bận bịu đi đâu đó. Bữa nào hên hên bắt gặp nhau trên phố, í a í ới đôi ba tiếng rồi vẫy tay chào, lại bị cuộc đời đá về phía trước. Chắc là chồng nó gọi, vợ nó chờ, con nó réo :)
.
Mùa hè năm nay, hy vọng chúng ta sẽ có một cuộc tụ tập tròn đầy. Hy vọng sẽ gặp được những gương mặt trở về từ quá vãng. Hy vọng chúng ta sẽ trải qua một buổi vui nổ trời, khi đó, nàng sẽ tình nguyện làm người nhắc lại những gì mà bạn có lỡ lãng quên. Biết đâu, biết đâu chút dư âm còn sót lại sẽ tô hồng cho những tháng ngày phía trước của chúng ta.
.
[ viết trước kỳ họp lớp 11A2 - năm 2016 ]

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

hoặc là ở lại với Thiên Bình



Tháng sáu. Đôi khi mưa. Đôi khi giông. Đôi khi thị trấn chìm trong bức màn màu xám. Nàng, đôi khi lại như đứng trước ngã tư đường, lưỡng lự và hoang mang, không kiên định và dễ dàng gục ngã.
.
Nàng cảm thấy không an toàn, cảm thấy nước mắt mình dường như đã tràn lên, chực chờ ở đó, chỉ vài ba lời hỏi han thôi là sẽ trào ra, chỉ loáng thoáng vài câu đay nghiến là tất cả sẽ nổ tung, và nàng vác ba lô lên đi đến một nơi nào đó bất kỳ, chẳng cần bạn đồng hành, chẳng màng gió mưa chi sất. Nàng muốn buông bỏ cho trái tim nàng bớt u uẩn nặng nề.
.
Những ngày mà trái tim nàng nhạy cảm lạ kỳ. Cảm thấy buồn vì một vài sự đổi thay. Ai ngăn được con người ta không thay lòng đổi dạ, ai có khả năng kéo mình xích lại gần khi mà môi trường và sở thích đã chẳng giống nhau, ai mang tham vọng rằng bản thân mình là cả thế giới với một người nào đó. Những điều không ai làm được, vì vạn vật luôn không ngừng dịch chuyển, kể cả lòng người.
.
Vậy mà nàng... bao nhiêu dâu bể đi qua, bao nhiêu ánh pháo hoa giao thừa sáng bừng và vụt tắt, sao chẳng thể trả lòng mình về với an yên. Gã trai như một nỗi ám ảnh lâu dài, như một vết thương cứ trở mình tê buốt mỗi độ mưa về. Gã trai như một người mà nàng không chắc mình có thực sự yêu, chỉ biết giờ đây, nàng trân quý và nâng niu từng kỷ niệm cỏn con còn nhớ được. 
.
Nàng thấy mình đẹp nhất ở năm tháng đó.
.
Sao chẳng có một quy luật nào đúng hoàn hảo cho một Thiên Bình. Hoặc là quên hết đi, hoặc là mọi thứ xin vĩnh viễn còn ở đó, để nàng được thấy mình giàu có hơn bất cứ người nào. 
.
Ở một thời điểm bất ngờ nào đó, có thể chúng ta đã ở tận cùng của sự viên mãn, chỉ có điều chúng ta thường không thể nào nhận ra được, trừ khi đã đi qua. 

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

mùa hạ trong tim



Nàng đã trải qua biết bao mùa hè. Mùa hè năm nào cũng để lại trong nàng rất nhiều nỗi buồn, nỗi buồn xa bạn xa thầy, nỗi buồn vắng xa một dáng áo trắng xắn tay, kể cả nỗi buồn tiếc nhớ của những năm sau đó. Hoa niên, còn thời gian nào đẹp hơn thế nữa. Nàng sắp trở thành một bà cô, cặm cụi lần giở từng mảnh ký ức vụn trong từng trang lưu bút, thi thoảng ngây cười, thi thoảng nghe cay cay đầu mũi, giữa cơn mưa giông tơi bời ở ngoài kia.
.
Nàng luôn thấy mình may mắn vì đã được làm một cô học trò trường huyện. Mọi hồi ức thuở nhỏ cũng vì thế mà trở nên đơn sơ mộc mạc, hệt như từng cây thước kẻ, từng quyển vở sậm màu mẹ bỏ vào cặp mỗi mùa khai giảng. Cho dù là lớp 1 hay lớp 12, cái cảm giác chuẩn bị sách vở trước ngày tựu trường luôn làm nàng xôn xao khó tả. Nàng nghĩ chắc là mình say. Say vì mùi giấy mới luôn có sự quyến rũ khó tả, sau một hồi vẫn còn lưu lại trên ngón tay, sau biết bao đổi dời vẫn nằm lại trong tiềm thức. 
.
Nàng biết ơn hết thảy những người xuất hiện giữa đời nàng trong suốt quãng đường dài đó. Là con bạn thân học chung suốt 11 năm cắp sách, là hội thòi lòi đi đâu làm gì cũng luôn đầy đủ bộ tứ, là cái thằng ngồi kế bên mà hồi xưa ghét cay ghét đắng, là tiến sĩ gây mê, là cô giáo chủ nhiệm hiền hòa nhiệt huyết, là những giáo viên bộ môn hài hước đến bất ngờ, và dĩ nhiên, làm sao thiếu vắng bóng dáng kẻ đã làm nàng đến bây giờ đôi khi vẫn còn mất ngủ. Cám ơn vì đã đi qua cuộc đời nàng, cùng nàng tạo nên quãng đường tuyệt diệu của nhau.
.
Và mùa hè năm hai chín tuổi, trời vẫn đôi khi kéo mây không hẹn trước, nàng thi thoảng cũng bắt gặp phượng rớt ở trên đường, nhưng mà nàng hông có có ngây thơ cúi nhặt, vì phượng, lúc nào mà không nở rực ở trong tim. Vì phượng, vì mùa hè, vì trường cũ, bạn xưa, có đi đâu xa đâu mà sao mỗi mùa mỗi nhớ...

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

mưa đâu ngờ chúng mình xa nhau



Thị trấn rớt cơn mưa đầu tiên, nàng không thể nào tránh khỏi bồi hồi. Những hạt mưa rơi xiên từ nơi nào chẳng rõ, rớt nhẹ vào trái tim nàng, nổi bong bóng rồi vỡ toang, khi không mà bên tai nàng vang lên câu hát, "mưa ngày xưa... rơi trên đường phố, mưa vô tình làm ướt áo em..."
.
Tháng năm. Lòng nàng vẫn mênh mang gió thổi, trống trải và tan hoang. Giông bão, có lúc như vừa mới đây thôi, có lúc như đã từ trăm năm trước. Nàng bắt gặp một hình bóng cũ, vẫn góc phố quen, vẫn đêm yên ả, mà nàng nào có dám nhìn, chỉ liếc vội qua rồi quay lưng đi mất. Vờ như không thấy, vờ làm một kẻ vô tình, vờ như người đó không phải là người nào quan trọng với nàng. 
.
Thiệt tình, đã lâu lắm rồi nàng ơi, quãng thời gian dài đủ để nắng mưa khiến cho làn da người ta rám chắc, đủ cho chúng ta thôi không còn đôi bận vô tình nhắc về chuyện cũ, và đủ để ở một nơi nào đó, một tổ ấm mới vừa được dựng xây. Vậy mà từ cơn mưa thời xa lắc nào đó, sao tiếng bong bóng vỡ vẫn còn rì rầm ở bên tai? Tại nàng hoang tưởng, tại nàng còn hoài một cơn mơ đẹp chẳng muốn trở mình.
.
Những cơn mưa, chúng đã trở về. Mà sao chúng mình không thể... Chúng mình không thể nào còn được nhìn nhau bằng ánh nhìn ngượng ngần, không còn được đi chung trên con đường huyết mạch của thị trấn vào mỗi sáng. Nàng cũng không còn cơ hội để chối từ hay giận dỗi. Phải chi hồi ấy đừng trẻ thơ ngây dại, thì bây giờ đâu có còn nợ người một câu trả lời. Một câu trả lời không biết gửi cho ai. Ờ, phải chi mà hôm ấy đừng mưa.
.
Những gì dang dở thường lưu lại trong tâm trí con người ta rất lâu và kéo dài hơn cả vạn lần so với chiều dài ký ức, đặc biệt là mối tình đầu. Đó là sự thật. Thế nên nàng tự cho phép mình nhớ, tự cho phép mình tiếc, và dĩ nhiên là có thể khóc bất cứ lúc nào cuộc đời xô nàng rơi vỡ. Không ai mua được kỷ niệm, cũng không ai bán nó đi để đổi lấy an nhiên. Chỉ có một bận mưa về, nàng lại nuông chiều cảm xúc và làm một Thiên Bình với sự bế tắc đi hoài không ra khỏi. Mưa ngày xưa, mưa bây giờ, mưa đâu ngờ... Cuộc đời vạn biến.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

những người bạn thanh xuân




Như người ta vẫn thường nói, thương yêu một ai đó đồng nghĩa với việc trao cho họ quyền làm tổn thương mình. Chúng ta chắc cũng làm tổn thương lẫn nhau rất nhiều từ sau khi bước chân ra khỏi giảng đường.
.
Lắm lúc tôi lại thấy cuộc đời này thật vi diệu, khi mà biết bao giọng nói, biết bao con người xa lạ lại tìm được nhau giữa Sài Gòn. Thật tuyệt, không ngờ tôi lại có những người bạn miền Tây hiền lành, những người bạn miền Trung nồng nhiệt, và cả những người bạn thanh tao xứ Bắc. Họ đến từ những vùng đất mà có thể cả cuộc đời tôi cũng không có dịp đặt chân qua, nhưng khi gặp ở Sài Gòn, họ lại mỉm cười và gật đầu cho phép tôi bước vào cuộc sống của họ, làm phong phú thêm vốn sống của nhau. 
.
Tất cả đều có nguyên do của nó.
.
Thật may mắn, tôi đã tìm thấy họ ở độ tuổi thanh xuân cuồng nhiệt, giữa một thành phố cuồng nhiệt, và cùng nhau trải qua những tháng ngày rực rỡ và rát bỏng như mùa hè. Họ để lại trong tôi ký ức sâu đậm về những ngày lăn lê bò toài ở giảng đường, những buổi chiều tan lớp rộn rịp quán xá, những đêm dốc tim tâm sự đến cạn lòng. Bây giờ ngồi nhớ lại, thấy đó là những ngày tháng ngắn ngủi, mà sao dư hương lại vương vấn quá dài. Thấy buồn, thấy tiếc vì lúc đó mình đã không đủ sâu sắc và hết lòng vì bạn.
.
Cuộc sống luôn có sự nghiệt ngã riêng. Chúng ta tạm thời rẽ những hướng khác nhau mà không có một buổi tiệc hay một lời tuyên bố nào chính thức. Chúng ta cứ thế mà tự trèo lên con dốc của mỗi người, cứ thế, chắc là đã làm tổn thương nhau không ít. Dần dà rồi cũng chẳng quan tâm việc mình đã làm tổn thương ai, và người khác chắc cũng không còn ở vị trí có khả năng làm tổn thương ta nữa. Những mối quan hệ rơi vào trong nước ốc. Mỗi khi quay lại nhìn con dốc đã trèo qua, thấy mình đã ở thật cao, mà cũng đã ở thật xa...
.
Ngày xưa, tôi đã từng nói đùa rằng "chúng ta nên tạm thời xa nhau một thời gian..." khi nhận thấy rằng chúng ta đã khắng khít với nhau quá lâu, hằng ngày, hằng giờ, ngày thường và cả cuối tuần nữa, vậy mà sao mãi vẫn không thấy chán? Bây giờ thì có cơ hội xa nhau rồi đó, quá dài và quá lâu luôn. Liệu rằng chúng ta đã có câu trả lời cho phép thử này chưa?
.
Tất cả đều có nguyên do của nó. 

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

nói thật tháng tư



Tháng tư đến nhẹ nhàng. Nắng chưa gắt gỏng, mưa chưa kịp về. Nàng lúc nào cũng cảm thấy lòng mình đổi thay theo thời tiết. Bỗng dưng muốn nói thật sau một ngày người ta đã mỏi mệt vì phải đề phòng những lời nói dối. 
.
Đêm qua muốn gọi điện cho ai đó, rủ rê đi lang thang phố nhỏ, hứng hết gió bụi vào mặt, rồi dòm trăng tỏa ánh hồng ở trên cao, bảo nhau tháng tư rồi đó, bao giờ thực hiện được lời hứa của tụi mình... Mà cũng lười, phần vì ngại bị từ chối. Biết đâu được, khi không lại đi hẹn hò vào cái ngày này, bảo sao mà tin được. Vậy đó, nhiều khi cũng phiền lòng lắm, bao ngày dài tháng rộng không hẹn, lại muốn đi hẹn vào cái ngày này, như là cơ hội, phải biết chọn cho mình thời khắc phù hợp để nắm giữ, đừng để như Hwan, mất Sun cũng chỉ vì chân còn lần lựa mãi. Để rồi sau khi đấu tranh và đưa ra được chọn lựa, chỉ chậm vài giây thôi, mà kẻ khác đã đến và mang sợi dây nhân duyên ấy đi. Dù cho cơ hội đã để bỏ ngỏ bao ngày dài tháng rộng, cuối cùng lại bị muộn chỉ bởi một vài giây. 
.
Khi họ chào đón nàng bằng những nụ cười quen thuộc, nàng cảm thấy như rằng tụi mình đâu có đi qua bao nhiêu thời gian đâu, thời gian hệt như dừng lại ở đó, khi cậu bé chở nàng chạy qua cái cầu cao rộng đầy gió, nói những chuyện xa vời già dặn; khi con bé nắm tay nàng ríu rít đủ điều, khiến nàng ước gì mình cũng được vô ưu vô lo như thế; khi buổi sáng thằng bạn ngồi chờ mình trước cửa nhà trọ, rồi cùng nhau leo bus đến trường với vô vàn câu chuyện nhảm xàm mà tràn đầy cảm xúc; khi gã trai vượt cả quãng đường dài về đảo thăm nàng, dù biết rằng sẽ phải ở lại trong một không gian chật hẹp và bận rộn. Vậy đó, có những điều vĩnh cửu hơn cả đá vàng.
.
Đó là những điều bí ẩn trong tim.
.
Càng già càng thấy thời gian qua nhanh. Việc ngồi xuống cùng nhau trải rộng lòng mình cũng trở nên không còn quan trọng nữa. Cuộc sống này không quá bận rộn, nhưng mang lại cho chúng ta vô vàn những hò hẹn mới mẻ, những thú vui lạ lẫm, đủ đế khiến cho chúng ta thôi nghĩ đến việc vất thời gian vào chuyện đại loại như tỏ bày và thú nhận. Nhiều khi nàng ngồi nhà và nghĩ, khi có cơ hội gặp lại, nhất định phải choàng tay ôm một cái thật chặt, thật lâu, thay cho quãng thời gian xa cách, thay cho chặng đường dài ngăn bước, thay cho biết bao mối quan hệ chằng chịt giữa cuộc mưu sinh... vậy mà cũng quên, cho dù ở giữa cái không gian cao vút đó, cơ thể nàng đã lạnh biết nhường nào. 
.
Toàn là nói thật, mặc dù thường ngày nàng cũng hổng có nói dối ai bao giờ :)

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

lảm nhảm tháng ba



Những ngày ngóng một cơn mưa.
.
Thị trấn tháng 3, thi thoảng nghe được hơi nước lành lạnh trong gió, biết là mùa mưa sắp sửa trở về. Muốn nhắn tin cho bạn, chắc nó lại bảo khùng bảo điên. Haizz, biết sao được, bên ngưỡng cửa 30, ta mãi vẫn là một con nhóc, một con ngốc, một con ốc loi choi trong căn nhà vỏ, ngóng ngày ngóng tháng đi qua, quên rằng tuổi mình cũng trôi lượn lờ theo mỗi mùa mưa.
.
Mấy ngày nay thị trấn bắt đầu có cái tin râm ran về việc xây cầu, nối đảo nhỏ với thành thị. Nàng vẫn không tin cho đến khi tận mắt thấy tờ giấy đề tên dự án. Vậy đó, vậy là thấy buồn buồn rồi đó. Sống ở đảo cũng được mà, chỉ chừng hai mươi phút là qua được sông chớ mấy. Con sông nhỏ, đôi khi là cái cớ để người ta vứt tạm những muộn mằn cuộc sống lại bờ bên kia, để vuốt dịu lòng mình rồi trở về nhà với trái tim tươi mới. Lắm khi trên những chuyến phà con là vô vàn những dấu nghỉ, để người ta dừng lại và bắt đầu nhớ nhung rồi không kềm lòng được mà lôi máy ra nhắn tin cho một ai đó. Khi không mà nàng thấy hết vui khi hay tin nhịp cầu sắp được nối.
.
Kể từ khi nhà có cái ban công lộng gió đó, đêm nào nàng cũng ra đứng đó dòm ra phía xa kia. Là thị trấn của nàng năm 2016. Đứng đây, nàng có thể thấy được một vùng trời đêm yên ả, ở gần là ánh đèn điện của những ngôi nhà nhỏ trong xóm, ở xa kia chắc là bạt ngàn rừng cây, lờ mờ lẫn trong bức màn đêm dưới ánh đèn cao áp. Hôm nào may mắn, nàng còn được khuyến mãi thêm tiếng vọng cổ từ chiếc máy hát nào xa xa không rõ. Vậy là thấy mình đi ngủ được rồi, đời cứ thế mà an nhiên.
.
Biết là cái cầu nếu có xây cũng hông có ở gần đây, biết là đảo nhỏ cũng cần phát triển, biết là lắm người cũng chán cái cảnh phải ngồi đợi phà, biết là nghĩ suy của mình cũng cần được khai sáng, biết là người ta có vô vàn lý do để đến đây và bắc một cái cầu, biết hết đó mà không có ngăn được lòng mình chùng đi mấy nhịp. Nhiều khi ngồi nói chơi với con bạn, ê, thế giới này mà ai cũng như tui với bà chắc không bao giờ phát triển được, đặc biệt là ngành hóa học của nhân loại ( =]] ). Thôi thì dự án vẫn còn là dự án, mong rằng sau một thời gian nữa, nàng có thể tìm được người có khả năng nắm tay nàng kéo về phía trước, chứ để nàng ngồi đó hoài là lòng chỉ mãi đi lùi. Giống như tháng 3 rãnh rỗi ngồi mong mưa mong gió, để được trả mình về với những ướt át ngày xa... 

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

đôi tình nhân ấy không còn qua đây



Không phải nàng không muốn mở rộng lòng mình, chỉ là làm người lớn thật khổ, luôn phải suy nghĩ bằng cái đầu, còn con tim, chắc đã ngủ gục ở đâu đó mất rồi. Mà một cái đầu già cỗi khó nhằn và hay mơ mộng viển vông như nàng thì biết rồi đấy, đến tận bây giờ vẫn chất đầy những điều xưa cũ. Mà lòng người thì có bao giờ ở mãi một nơi đâu.
.
Nói chuyện với bạn, bảo bạn chỉ cách cho nàng gọi con tim mình thức dậy, nó cũng bó tay. Ngày nàng mười sáu tuổi, mọi thứ đến thật dễ dàng và tự nhiên như hơi thở. Như là một ngày tình cờ nàng bắt gặp ánh mắt, dáng đi, màu áo trắng, không hề nhầm lẫn ở giữa một lũ loi choi khác. Như là một tối nàng nhận được cuộc hẹn rồi vội vàng ra ngoài với tất cả sự phấn chấn và rộn ràng của một cô gái (à thì khi đó có thể gọi nàng là một cô gái). Như là những bận rảo bước chỉ mong cho đường về nhà xa mãi để còn được thật lâu. Như là một người không chờ mà đến, như là mùa xuân không hẹn cũng trở về. 
.
Nàng bây giờ không tìm được điều gì tương tự như thế nữa. Hổng phải tại thời gian đâu. Tại nàng còn cổ hủ. Tại nàng còn chưa dứt được. Tại nàng thi thoảng vẫn còn hoang mang. Con đường cũ ở thị trấn bây giờ nhộn nhịp lắm, nên nếu có cơ hội nàng sẽ tìm một con đường khác, để đôi khi được chủ động nắm tay một ai đó mà không thấy ngượng ngùng. Chắc người ta sẽ cười vào mặt, bảo nàng lớn đầu rồi mà cứ như còn mười mấy hai mươi. Ờ kệ nàng, yêu đương thì tuổi nào cũng vậy, phải hông?
.
Tự dưng nàng thấy kỷ niệm của mình nhiều quá, nhìn đâu cũng nhớ. Có điều là chúng chỉ còn thuộc quyền sở hữu của một mình nàng. kỷ niệm mà nhớ một mình thì buồn lắm, làm sao khơi lại, làm sao lấp đầy những chỗ đã lỡ lãng quên, làm sao xin lỗi, làm sao thú nhận rằng mình đã quá ngây ngô?
.
Con đường đèn vàng vẫn còn ở đó, nhưng hàng cây đã cao hơn, phố xá đã rộn ràng, nàng ít có dịp về qua vào buổi tối, càng không có cơ hội gặp lại kẻ năm ấy vẫn thường đưa nàng về, và con tim ngủ gục của nàng, nó bảo rằng thôi bỏ đi, vì đôi tình nhân ấy đâu còn qua đây nữa...

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

mùa xuân của một cô gái



Mùa xuân của đất trời. Tôi, cho dù có trải qua bao nhiêu mùa xuân đi chăng nữa cũng sẽ nhớ hoài không khí của mùa xuân xưa, của cái thời tôi còn lon ton theo nhìn ba xuống lá mai bên cạnh hàng rào, cái thời đã 30 Tết rồi mà mẹ vẫn còn ngồi đạp máy may kẽo kẹt. Mùa xuân, mùa Tết, khí trời lúc nào cũng như nhuộm một màu xanh lam, khiến cho con người ta chỉ muốn đi chậm, thật chậm, để quên đi những ngày qua hối hả. Mọi thứ đều vừa phải, kể cả gió, cả nắng, cả tiếng người nói cười bên mâm bánh mứt tràn trề vị ngọt.
.
Mùa xuân của lá hoa. Đa phần các loài cây sẽ trổ hoa vào mùa này, khiến cho xuân được tôn vinh là mùa đẹp nhất. Đi đâu cũng thấy hoa, muốn choáng ngợp vì sắc hoa, muốn nửa tỉnh nửa say vì hương hoa, lắm khi hoa cũng nở ở ngay trong tim mình, bung tỏa thành nụ cười vô tư và thánh thiện. 
.
Còn mùa xuân nào của một cô gái. Là tuổi 16, 18 hay 20? Tôi thật cũng không rõ nữa. Chỉ là tự nhận ra rằng một cô gái thường không để ý lắm đến chuyện mình đang ở giữa mùa xuân của bản thân cho đến khi đã đi qua nó. Đó là thời khắc cô ấy rạng rỡ nhất trong nhan sắc và khí chất. Khi đó cô ấy sẽ mang sự rực rỡ của lá hoa, sự ung dung tươi mới của đất trời giữa mùa giao thoa, hòa vào thiên nhiên và trở thành một bức tranh tuyệt mỹ, và sẽ hoàn hảo hơn nếu bạn nhận ra rằng, à, cô ấy cũng đang yêu. Bất kỳ cô gái nào cũng trải qua thời khắc hoàn hảo đó của cuộc đời. Một mùa xuân, một phong thái, một dáng vóc, một tình yêu. 
.
Rồi mùa xuân lặng lẽ đi qua. Bầu trời bắt đầu chuyển nắng chuyển mưa, những hoa lá đặc trưng của mùa xuân không còn tỏa hương khoe sắc nữa mà cần mẫn tiếp nhựa đầy cho một mùa sau. Còn cô gái, cô gái cũng bước vào mùa hạ, cũng chấp nhận một điều là chẳng có mùa xuân nào là ở mãi với nhân gian. Tạo hóa có quy luật riêng của tạo hóa. Thế nên mong rằng cô gái đừng buồn. Dù cho phía trước nàng là một mùa hè rát bỏng, một mùa thu đầy muộn phiền hay là mùa đông cô đơn và trống rỗng, đó vẫn là con đường mà nàng phải trải qua. Nhan sắc không thể mãi theo nàng, nhưng nàng còn tình yêu, nàng còn hy vọng, không thể chỉ vì thời khắc ấy đã đi qua mà nàng hời hợt với niềm vui trước mắt. Bởi vì ta đã quên nói với nàng một điều, mùa xuân của thế gian này là một chu kỳ, phải đợi những tháng trôi qua mới có khả năng gặp lại, còn mùa xuân của riêng một mình nàng thì vẫn ở đấy, vẹn nguyên ở đấy, bên cạnh nàng mỗi ngày, mỗi ngày, khi nàng mở mắt ra và mỉm cười.
.
[ viết trước V-day 29 tuổi ]

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

rộng cửa chờ xuân



Nửa cuối tháng Chạp năm Mùi.
.
Nàng không biết nên gọi đây là gì, là sự tiếp nối hay là sự khởi đầu. Mà nàng cũng không có thời gian để ngồi nghĩ cho mình một sự đặt tên chuẩn xác cho cột mốc này, chỉ biết rằng từ bây giờ về sau, nàng buộc mình phải sống khác, lược bớt vụn vằn để chỉ hướng về phía hạnh phúc, cho dù đó chỉ là sự hạnh phúc trong định nghĩa của riêng nàng. 
.
Sớm nay mở mắt ra đã thấy không khí lạnh khang khác, chỉ vài ngày nữa thôi thị trấn sẽ lại rộn ràng, người người sẽ lại lũ lượt ra đường sắm sửa và trẩy hội, như là thói quen, như là thông tục. Nàng sẽ lại ngồi ngắm người ta đi mua hoa mua mứt cò kè bớt một thêm hai, nhưng với một tầm nhìn mới, một tư tưởng mới. Thật ra việc bước sang năm mới cũng giống như khi ta đón chào bình minh sau giấc ngủ dài, mọi sự vẫn thế, chỉ là người ta tự mặc định rằng đó là một khởi đầu, mà bất kỳ khởi đầu nào cũng mang lại cho con người ta sự phấn chấn vì được tiếp thêm hy vọng. Mà chúng ta, không phải sống được là nhờ vào hy vọng đó sao. 
.
Nàng xin cho mình một cột mốc để đánh dấu sự bắt đầu bằng Tết. Duy có một vài điều cũ nàng không cho phép mình bỏ đi, nàng muốn song hành cùng chúng, hít thở cùng chúng trong ngày sau, và cả chuỗi đời sau nữa. Mối tình đầu đẹp như thơ nhạc, những con người khi cười còn rạng rỡ hơn cả nắng mai, những đêm mùa đông cà phê sướt mướt, người làm nàng khóc, người nàng luôn trao tay tha thiết níu về... sẽ là mớ hồi ức đi cùng nàng, để dạy nàng bài học về sự nắm bắt và buông bỏ.
.
Nàng sẽ còn nữa rất nhiều những ngày xuân, không biết trước điều may nào sẽ đến, nàng cứ để rộng cửa như vậy thôi, biết đâu được ai là người đặt chân đến trong ngày tình cờ, mang cho nàng cảm xúc mới, ngọt lịm như Tết và tinh tươm như mùa xuân. Chớ người có biết không, nàng đã chờ hơn ba trăm ngày chỉ để đợi một khoảnh khắc giao thừa, với pháo sáng, trà thơm và tiếng nhạc rộn ràng, chỉ để thì thầm vào tai nhau rằng, chúc mừng năm mới!

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

đời là những phong ba, ta là chiếc lá...




Vậy là tháng Chạp rồi đó. 
.
Đã nghe trên phố những ngọn gió chiều hanh hao, buốt giá mỗi bận băng vội qua đường. Nàng không biết đó là do tháng Chạp, hay vì lòng thị trấn mùa này trở nên trống trải. Mà lạ, thị trấn vẫn nhộn nhịp mà nàng luôn mặc định là trống trải. Giống như khi một khoảng trống đã khoét sâu rồi thì bao nhiêu sau đó cũng không đủ để lấp đầy.
.
Cuối năm, nàng không thường có thói quen ngồi chiêm nghiệm lại mình, chỉ cảm thấy có chút mất mát trong lòng, không hiểu là do đâu. Cũng hân hoan mong chờ mùa xuân đó, mà cũng thấy mình tủi hổ ngay đó. So với việc vẫn còn độc thân vui tính, thì những ký ức đã qua mới là điều khiến nàng tiếc thương vô hạn. Nàng, mùa đông này đã ở quá xa so với một nàng nồng nàn trong mơ ước cũ. Nàng, khiếp sợ vô cùng hai chữ "thoát ly".
.
Nàng không muốn nhắc đến, cũng không muốn bàn về vấn đề ấy nữa. Thời gian trôi qua, khi nàng đã gầy dựng mọi thứ thành thói quen, khi mà cơ thể sau quãng dài trì trệ cũng đã trở nên lười nhác với bất kỳ một sự đổi khác nào, khi mà nàng cảm thấy không đủ dũng cảm để ôm lấy một ai đó và than thở rằng nàng mệt, khi ấy... mọi lời khuyên, hay thậm chí là sự khai sáng cũng không còn tác dụng chi nữa. Hay là, hãy chỉ để lại cho nàng một vài niềm vui nho nhỏ.
.
Mở mắt ra là đông, vài hôm nữa Tết nhứt cũng sẽ kịp về để rộn ràng, vài hôm nữa nàng sẽ chỉ viết về những điều mới mẻ và rạng rỡ nhất, thế nên mọi buồn lo trong năm cũ (và cả những năm trước nữa), gửi hết vào đây. Số phận, có thể đã không công bằng với nàng, có thể đã lấy đi của nàng nhiều thứ, thậm chí còn dựng lên hẳn một vách ngăn lơ lửng trước mắt, mà cả cuộc đời này nàng biết mình chẳng thể nào có thể vượt qua để mà viên mãn. Nàng chỉ còn cách trả lời lại số phận bằng sự điềm nhiên và kiên nhẫn của mình. Nhất định sẽ có một con đường vòng khác dẫn về nơi đó, cho dù có xa xôi một chút, nhưng nàng không vội, bởi lẽ nàng không sống để mà tận hưởng, nàng sống là để cần mẫn vượt qua, cho dù cuộc đời là những phong ba, mà ta chỉ là chiếc lá...